Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
ánh. Lát sau anh ta đứng lên bắt tay lại, chỉ khẽ nói được.
Đêm đó, Trầm Khánh Khánh ở nhà lấy “Nhất tiễn phong hầu” xem lại một lần nữa. Có trời mới biết cô đã xem bao nhiêu lần, nhất là cảnh nóng trong đó. Tuy phần diễn của nam và nữ khác nhau rất lớn, nhưng vẫn có thể tham khảo chút tình cảm. Trầm Khánh Khánh không thể không thừa nhận, Trữ Mạt Ly diễn xuất đặc biệt tinh tế. Có thể diễn được chân tình mà không sến, dục mà không dâm, anh diễn xuất mang lại sức nóng khiến người xem hít thở không thông. Bất kể là ánh mắt, nét mặt, động tác toàn thân, thậm chí thanh âm, đều khiến tim người ta không khỏi đập mạnh.
Bỗng nhiên, điện thoại Trầm Khánh Khánh vang lên. Một tiếng vang này có thể sánh với tiếng hét chói tai của nữ quỷ trong đêm, làm Trầm Khánh Khánh sợ tới mức cuống quýt tắt TV. Nhưng quay đầu ngẫm lại, cô tắt TV để làm gì?
Điện thoại vẫn đang kêu không dứt, Trầm Khánh Khánh vừa cầm lên thấy, là Trữ Mạt Ly. Màn hình điện thoại đương nhiên không hiển thị ba chữ này, mà là BTDMW.
“Alô.”
“Em thở rất nặng.”
“Gì?”
“Em đang làm gì?”
Trầm Khánh Khánh dừng mắt ở vỏ đĩa DVD, nói : “Xem kịch bản.” Không biết vì sao, có hơi chột dạ.
Đối phương như đang tự hỏi phần trăm sự thật trong lời cô nói, sau một lúc lâu, thanh âm trầm thấp dễ nghe của Trữ Mạt Ly truyền tới một câu hỏi: “Không phải em đang xem “Nhất tiễn phong hầu” chứ?”
Trầm Khánh Khánh theo phản xạ có điều kiện nhìn một vòng xung quanh, anh ta sẽ không lắp camera ở nhà cô chứ?
“Không phải.” Cuối cùng, lại thêm một câu, “Tôi xem “Nhất tiễn phong hầu” làm gì?”
Đầu kia truyền đến tiếng cười của Trữ Mạt Ly, giống như không tin lời giải thích của Trầm Khánh Khánh. Thế nhưng anh không truy hỏi, nói tiếp: “Ngày mai quay xong tới đây chơi với Liễu Liễu. Con bé nói luyện được khúc nhạc mới, muốn đàn cho em nghe.”
Trầm Khánh Khánh buồn rầu xoa ấn đường: “Có thể sẽ quay đến tận đêm.”
“Cố gắng lên.”
Nói xong, cũng không tạm biệt liền tắt máy.
Trầm Khánh Khánh khẽ thở phào, nhìn DVD trên mặt đất, buồn bực đá một cái. Cô luyện tập rất nhiều, ngày mai diễn không biết có thể thuận lợi vượt qua… hay không. Lần đầu tiên Trầm Khánh Khánh không xác định.
Ngày hôm sau, từ trên xuống dưới đoàn phim tràn ngập không khí khác thường. Lý do, còn phải hỏi sao, hôm nay quay cảnh nóng mà họ mong chờ đã lâu. Vì vậy đoàn phim chọn một khu riêng làm phim trường, mấy ngày trước còn có nhân viên tới nơi này dựng cảnh.
Sáng sớm, bên ngoài đoàn phim đã bị phóng viên vây quanh tầng tầng lớp lớp. Đám phóng viên này cũng thật tài, rõ ràng đoàn phim đã phong tỏa tin tức với bên ngoài, nhưng bọn họ vẫn có biện pháp tìm được thông tin. Sau khi đến nơi Trầm Khánh Khánh mới biết, hóa ra là Trương Hiển Chính mời tới. Nói là ngày mở cửa, cho phép phóng viên phỏng vấn chụp ảnh, nhưng không được tiến vào trường quay cảnh nóng.
Biết rằng trong phim ảnh phải có mánh lới quảng cáo, nhưng Trầm Khánh Khánh không khỏi trợn trắng mắt. Ngày cô đau đầu nhất lại bị nhiều đám ruồi bọ ở bên ngoài kêu ong ong như vậy.
Bị phỏng vấn chụp ảnh là không tránh khỏi, tất cả vấn đề đều gói gọn trong một điểm: quay cảnh nóng.
Trước đó đoàn phim đã công bố hình tượng nhân vật của mấy diễn viên chính, ảnh chụp Trầm Khánh Khánh được hưởng ứng rất nồng nhiệt. Rất nhiều người tỏ ra bất ngờ khi hình tượng của cô có thể xinh đẹp động lòng người như vậy. Đối với bộ phim lại thêm mong chờ, “Tuyệt đại phong trần” càng tỏa nhiệt.
Vậy nên, lúc này Trầm Khánh Khánh mặc đồ diễn, đánh Thái Cực quyền[1'> với phóng viên. Đám phóng viên như sói như hổ, bám Trầm Khánh Khánh không buông, có vấn đề gì cũng lôi ra hỏi, thậm chí còn có người hỏi quan hệ của cô và Dương Phàm có giống như lời đồn không, cảnh nóng lần này phải chăng là phim giả tình thật? Trầm Khánh Khánh vừa thầm mắng Trương Hiển Chính, vừa kiên nhẫn trả lời vấn đề của phóng viên. Mặt cô phải cười đến cứng đơ lại, rốt cuộc cũng được gọi đến: bắt đầu quay phim. Sau đó, cô được Thuyền Trưởng che chắn nhanh chóng chạy đi.
[1'> đánh Thái Cực quyền: ý chỉ lấy nhu chế cương
Trường quay là một nơi có suối nước nóng bao quanh, lần này Trương Hiển Chính muốn độc đáo, muốn quay cảnh uyên ương trong nước. Bây giờ trừ bỏ thợ ánh sáng, thợ quay phim, đạo diễn, mấy người trong đoàn phim chỉ còn hai diễn viên chính.
Dương Phàm đã ngồi cạnh ao quý phi chờ đợi, nhìn thấy Trầm Khánh Khánh thì mặt đỏ lên, có chút khẩn trương, sau đó gật đầu với cô.
Trương Hiển Chính nói chuẩn bị diễn lần một, mọi người lập tức vào vị trí. Quay phim trong nước rất dễ bị lộ, trước đó Trầm Khánh Khánh đã chuẩn bị chu đáo, vừa có băng dính an toàn, vừa có nội y da màu. Hai người đang định xuống nước, bên ngoài vang lên tiếng phó đạo diễn. Trương Hiển Chính nhướng mày, không vui vẻ gì đi ra ngoài. Một lát sau, Trương Hiển Chính tiến đến trước, vẻ mặt hắn rất quái lạ, như bị người ta vặn đứt cổ, gắng gượng mỉm cười. Chờ người phía sau tiến vào, Trầm Khánh Khánh đã hiểu vì sao hắn lại có vẻ mặt như vậy.
Trữ Mạt Ly chầm chậm bước đến, giống như l