Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
chỉ mỉm cười: “Không biết Dương Phàm có học được không?”
Dương Phàm còn chưa kịp phục hồi tinh thần sau đoạn diễn họ mang lại, chỉ mê man gật đầu.
“Tốt lắm, nếu hiểu rồi, lát nữa sẽ diễn tốt!” Trữ Mạt Ly tiến lên từng bước, nói khẽ vào tai Dương Phàm: “Đặt tay cho sạch sẽ! Mẹ anh, tôi sẽ giúp anh giải quyết.”
Sau đó Dương Phàm lại phối hợp với Trầm Khánh Khánh vẫn có nhiều đụng chạm như trước, Dương Phàm luôn hơi bó tay bó chân, nhưng cũng may cuối cùng hai người vẫn hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi. Sau khi quay xong cảnh diễn này, khuôn mặt Trương Hiển Chính như bị người khác thiếu nợ tám trăm đồng bạc, bỏ của chạy lấy người, khiến mấy đồng nghiệp trong đoàn phim đều không hiểu ra sao.
Xong việc Dương Phàm muốn tìm Trầm Khánh Khánh giải thích, nhưng ngay cả mặt Trầm Khánh Khánh cũng chưa kịp nhìn thấy, đã bị Thuyền Trưởng ngăn lại. Trầm Khánh Khánh lại đang ngồi trên xe Trữ Mạt Ly lướt trong bóng đêm về Thiên Thành.
Chiến tranh lạnh một hồi, Trữ Mạt Ly ngồi ra ghế trái phía sau, Trầm Khánh Khánh ngồi ghế phải. Không ai nói với ai câu nào, hai người đều mang tâm sự, trên gương mặt đều đeo kính đen giả bộ thâm trầm.
Ted đắn đo nửa ngày, vẫn thấy nên nói ít đi một câu sẽ an toàn hơn.
Trầm Khánh Khánh có phần buồn bực, cảnh quay này khiến cô mệt chết đi được, đoạn làm mẫu cùng Trữ Mạt Ly cứ như cao thủ so chiêu. Vốn nghĩ rằng trình độ của bản thân không kém đối phương, nhưng hóa ra kết quả là kém tới mấy bậc. Không những thế so với việc đối phương vẫn giữ được bình tĩnh, còn cô lại nhập vai quá sâu, tâm trí hoảng hốt và rối loạn. Cô không biết Trữ Mạt Ly có nhận ra hay không, vậy nên bây giờ cô cũng không muốn nói chuyện với anh chút nào.
Cho dù là diễn, cô vẫn có phần hoảng sợ không nói nên lời, dù là giả, lại thấy như đang phản bội Quý Hàm…
“Tới rồi!”
Trầm Khánh Khánh ngỡ ngàng quay đầu lại, nhìn thấy Trữ Mạt Ly tháo kính đen, mặt không biểu cảm nhìn cô.
“Quay cảnh nóng làm em kích động đến vậy sao?” Tay Trữ Mạt Ly sờ cằm, khóe miệng cong lên, trêu đùa nói, “Tôi nói đã tới rồi, em muốn tôi lớn tiếng hơn nữa à?”
Quay cảnh nóng – ba chữ đồng thời lọt vào tai, Trầm Khánh Khánh hoàn toàn bỏ qua câu nói tiếp theo của Trữ Mạt Ly. Bà cô nào đó như chạm phải mìn, đen mặt một câu: “Phải! Anh thì hay rồi!” Lời nói sao lại có vị chua khác thường.
Trữ Mạt Ly đương nhiên nghe ra cô không vui. Ted lập tức khẩn trương nhìn bọn họ, lại thấy Trữ Mạt Ly sờ sờ môi, sau đó cười cười.
Trữ Mạt Ly theo sau Trầm Khánh Khánh, tiếp tục từ từ kích thích thần kinh cô: “Nếu đám phóng viên mà biết nữ hoàng thị phi chỉ là một cô bé ngây thơ, không biết có ngã vỡ kính mắt không đây?”
Trầm Khánh Khánh dừng chân, xoay người, nở nụ cười cực kỳ giả tạo: “Trữ tổng, tôi không dám nhận.”
Trữ Mạt Ly giả bộ nghi ngờ, cười xấu xa: “Ừ, nữ hoàng thị phi vẫn còn là cô bé ngây thơ?”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, sắc mặt biến đổi cứng ngắc giữa đường. Cô… cô… cô… không nhìn lầm chứ? Trữ Mạt Ly vừa trên cô? Trữ tổng giễu cợt cô, quở trách cô, lạnh lùng với cô, nhưng duy chỉ không trêu cô! Là tinh thần cô hôm nay có vấn đề, hay là hôm nay Trữ Mạt Ly gặp được chuyện tốt, tính cách đột ngột thay đổi?
Bên kia Trữ Mạt Ly đã tìm con gái bảo bối của anh rồi, sau khi Trầm Khánh Khánh vào nhà trông thấy anh đang ôm Liễu Liễu hỏi cô bé bài tập về nhà.
“Ừ, không được một trăm điểm cũng không sao, nhưng phải biết bản thân sai chỗ nào, lần sau đừng tái phạm!” Trữ Mạt Ly luôn dịu dàng với con gái, dịu dàng đến mức vẻ tuấn mỹ có phần sắc bén cũng dịu đi vài phần. Chỉ có như vậy anh mới giống một ông bố bình thường, mà không phải là một Trữ Mạt Ly tài giỏi hô phong hoán vũ trong làng giải trí.
“Tốt lắm, con đi tắm rửa trước! Để lát nữa còn luyện đàn!”
Liễu Liễu đã sớm nhìn thấy Trầm Khánh Khánh. Ba vừa nói xong, bé liền quấn quýt, dính vào người Trầm Khánh Khánh không tha: “Dì Khánh Khánh, chúng ta tắm cùng nhau được không?”
Trầm Khánh Khánh nắm đôi tay nhỏ nhắn của bé, đồng ý nói: “Được! Nhưng hôm nay không cho con nghịch ngợm, phải ngoan ngoãn gội đầu.”
“Ha ha ha” Liễu Liễu cười tít mắt, “Vâng, con hứa!”
Trữ Mạt Ly nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ đi vào phòng tắm, lặng lẽ dời tầm mắt, muốn cười nhưng không cười.
“Còn sau đó?”
Trầm Khánh Khánh ôm Liễu Liễu giúp cô bé gội đầu, còn Liễu Liễu thì cứ thì thầm kể chuyện ở trường cho cô nghe. Nghe qua đều là chút chuyện trẻ con, Trầm Khánh Khánh cũng không phải người tốt tính, nhưng không biết vì sao chỉ cần Liễu Liễu nói, cô liền thấy rất hứng thú. Cô thích đứa nhỏ này, thích từ cái nhìn đầu tiên, nếu so ra có khi cô còn thân thiết với cô bé hơn cả Trữ Mạt Ly. Cô trông bảo bối nhỏ này dần dần lớn lên, từ sợ nói chuyện dần trở nên hay nói hay cười. Chẳng qua khi ở cùng bọn họ thì bé quả thực rất vui tươi, nhưng trước mặt người ngoài bé vẫn hướng nội và rất sợ người lạ. Đây là một đứa nhỏ nội tâm không có cảm giác an toàn, trừ phi hoàn toàn tin tưởng, bằng không sẽ không mở lòng.
Liễu Liễu nghịch bọt nước, khóe miệng xinh xắn đáng yêu cong cong: “Sau đ