Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

Hiển Chính đúng là một gánh nặng, hắn ném đi còn không kịp.”
Trầm Khánh Khánh hơi đăm chiêu, gật đầu: “Tuy nói như thế, nhưng em vẫn thấy mọi chuyện quá thuận lợi… Cuối cùng là ai giống chúng ta, cùng xem Trương Hiển Chính là cái gai trong mắt chứ? Lại còn nhanh như vậy, ra tay trước em.”
Ted trái lại biết nhưng không thể nói: “Nếu người nọ đã giấu mình sau cánh gà, chứng tỏ người ta không muốn ra mặt. Em cũng đừng nghĩ nhiều nữa, Trương Hiển Chính ác giả ác báo, có thể có người đã sớm nhìn hắn không vừa mắt, lại trùng hợp ra tay trước em.”
Trầm Khánh Khánh cũng không muốn khinh địch như vậy, cô bắt đầu đi vào ngõ cụt: “Chỉ là trên tay người kia nắm rất nhiều tư liệu, bằng chứng, còn tìm được nhiều người trong giới giải trí tình nguyện ra mặt làm chứng… Thấy thế nào cũng không đơn giản, huống chi Trương Hiển Chính không phải nói ngã liền ngã thật. Nếu không đủ bản lĩnh và chuẩn bị kỹ càng, nếu là em, em cũng không dám ra tay.”
“Vậy em nghĩ là ai?”
Trong đầu Trầm Khánh Khánh điểm lại những người cô biết. Có quyền thế, người có quan hệ tốt hoặc là những quan hệ ngầm với Trương Hiển Chính đều loại bỏ. Suy nghĩ nửa ngày, thấy cũng không hợp lý, người duy nhất cô nghi ngờ là Trữ Mạt Ly.
Trầm Khánh Khánh do dự, phỏng đoán: “Chẳng lẽ là Trữ Mạt Ly?”
Nhưng ý niệm này vừa hiện trong đầu, cô lập tức đập tan.
Trữ Mạt Ly giờ đang ở Mỹ thản nhiên nghỉ phép, cắt đứt mọi phương thức có thể liên lạc, vậy nên đến tám phần anh ta không biết sự kiện xảy ra mấy ngày nay. Huống hồ, Trữ Mạt Ly rời chỗ ngồi xem trò hay của cô, nhúng tay giúp cô, chẳng phải là tự lấy đá đập chân mình? Trữ đại thần tính toán chi li, sao có thể tự làm chuyện có hại tới lợi ích của mình. Nếu cô tự mình xin anh ta giúp đỡ, cũng phải nhìn sắc mặt anh ta ba phần.
Cuối cùng cô lắc đầu nói: “Đoán không ra.”
Ted thả lỏng tâm tình, thầm thở hắt ra, vẻ mặt buông lỏng, cảm thán: “Bà cô à, là ai cũng đừng lo. Dù sao mọi chuyện đều phát triển theo kế hoạch của em, mà bây giờ em nên đi chuẩn bị được rồi, buổi chiều phải đi chụp ảnh cho EVE.”
“À, suýt nữa thì quên.”
EVE là tạp chí hàng đầu trong nước, Trầm Khánh Khánh đúng hẹn đến chụp hình trang bìa tạp chí. Trầm nữ hoàng mang theo tâm trạng tốt “giá đáo” tới studio, stylist, nhiếp ảnh gia đều đã sắp xếp xong. Cả tòa soạn EVE đang cung kính chờ đợi. Trầm Khánh Khánh cũng không cẩu thả, mặc đồ, đổi đồ, pose hình, mọi thứ liên tục trôi chảy, trong khi chụp ảnh cực kỳ phối hợp. Trầm Khánh Khánh vốn rất tự tin trước ống kính, bất luận là tiểu thư ngọt ngào hay bà vợ vụng trộm, biểu hiện hoàn mỹ của cô khiến nhiếp ảnh gia kích động. Lần này vốn chỉ chụp bảy shoot hình, bây giờ đề nghị tăng thêm ba shoot. Người trong nghề chỉ cần từng tiếp xúc với Trầm Khánh Khánh sẽ biết Trầm Khánh Khánh là một người tuân thủ hợp đồng nghiêm ngặt, ví dụ như cô sẽ không tùy ý sửa đổi lịch trình, cô cũng không thích người khác thay đổi điều khoản. Có điều hôm nay Trầm nữ hoàng sảng khoái đồng ý rồi, Xã Trường vui mừng khiếp sợ, một đám người bận rộn vây quanh Trầm Khánh Khánh.
Nói sẽ chuyên tâm chụp ảnh, chỉ là sau đó Xã Trường hoàn toàn đem lời hứa của mình quăng ra sau đầu, mãi đến khi trợ lý chạy tới báo người đã tới cửa, mới kinh sợ nhớ ra.
Trầm Khánh Khánh thay quần áo của mình, ra khỏi phòng trang điểm, liếc mắt một cái đã thấy sắc mặt khác thường của Lí Xã Trường. Lí Xã Trường thấy cô lập tức mở khuôn mặt tươi cười đi tới, dường như rất khó xử: “Khánh Khánh, này… Tối nay vốn muốn mời cô ăn bữa cơm, chỉ là…”
Trầm Khánh Khánh ban đầu còn thấy kỳ lạ, thái độ người này sao lại quay ngoắt 180 độ như vậy, nhưng cô liền nhanh chóng hiểu ra. Ngoài cửa studio một người tiến vào, người tới dáng người thon thả, một đôi chân dài gợi cảm được bao trong chiếc quần bò bó sát, trên thân là một chiếc áo sơ mi trắng phóng khoáng đầy nữ tính, cổ áo buông hai cúc, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, khiến người ta mơ màng.
Người nọ lại đeo đôi kính đỏ cực kỳ khoa trương, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, cùng một vài sợi tóc ngắn bên tai, vẻ đẹp diễm lệ. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt Trầm Khánh Khánh, người nọ quay đầu, khoảnh khắc nhìn thấy Trầm Khánh Khánh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh như trêu tức.
Lí Xã Trường đầu đổ mồ hôi, không biết làm sao đánh giá sắc mặt Trầm Khánh Khánh. Một chút kích động vừa rồi lại quên mất chuyện Dịch Quân đến chụp ảnh. Bây giờ hắn cũng không còn sức mắng trợ lý ngu xuẩn, hắn đang khổ sở vắt óc nghĩ cách, vừa không muốn chọc giận Trầm nữ hoàng vừa không muốn thất lễ với Dịch thiên hậu, đưa Trầm Khánh Khánh rời đi an ổn, sắp xếp thỏa đáng cho Dịch Quân.
Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ ra đối sách, Trầm Khánh Khánh đã tao nhã bước qua hắn tới chỗ Dịch Quân, mà hai tay Dịch Quân đặt trước ngực, điệu bộ ra vẻ sẵn sàng chiến đấu.
“Làm sao bây giờ?” Lí Xã Trường gấp đến mức đỉnh đầu toàn hơi nước, hắn xin Ted giúp đỡ.
Ted bình tĩnh đẩy gọng kính, nói: “Lí Xã Trường, cát sê hôm nay có thể tính trên đầu anh rồi!”
Vẻ mặt Lí Xã Trường đã SHI. [1'>
[1'> SHI: cách n


Insane