Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
ói vui của “đi chết”
Trầm Khánh Khánh có hai kẻ thù lớn, đều là hai khổ chủ của giải trí “Hoàn Nghệ” gạt bỏ cô khi cô chật vật tìm chỗ dựa. Áp bức và lăng nhục đều là món nợ mà Trầm Khánh Khánh thống hận cả đời. Đại minh tinh An Thiến áp dụng đối sách lạnh lùng với Trầm Khánh Khánh, không quan tâm, làm như người không quen biết. Nếu gặp phải Trầm Khánh Khánh, phần lớn tình huống hai người đều dùng cách thức không trao đổi. Nếu phải trao đổi, mà thật sự không thể tránh được, công lực diễn xuất thâm hậu của hai diễn viên lớn lập tức được thể hiện. Mặt ngoài diễn xuất cẩn thận, làm khó phóng viên trong cơn sóng ngầm mãnh liệt, người đến ta đi khẩu Phật tâm xà ra sức chụp ảnh, sau đó để họ nghi ngờ quan hệ hai người này thật sự không tốt hay giả vờ không tốt.
Còn Trầm Khánh Khánh và Dịch Quân, người ta nghe đến đều lắc đầu. Quan hệ hai người này tệ đến mức hai bên đều có thể không để ý đến hình tượng của mình, gặp mặt liền ầm ĩ, làm long trời lở đất. Diễn viên Trầm tuyệt đối không thể sắp xếp ở một nơi cùng Dịch thiên hậu. Nếu cô không chết, tôi chết, mọi người cùng chết. Chuyện này với người trong giới không ai không biết, cũng khó trách Lí Xã Trường rất muốn đi SHI.
Quân Quân mở lời bắt đầu công kích vòng thứ nhất: “Ôi, ai vậy? Không phải bụi đất gì chứ, thật xin lỗi, tôi không nhớ được tên. Không phải là nữ chính trong bộ phim xúi quẩy kia sao, đạo diễn cô giải nghệ rồi, cô còn tâm trạng chụp ảnh cơ à?”
Trầm Khánh Khánh che miệng cười nói dịu dàng: “Đi chụp mấy tấm hình bên Mỹ thế nào rồi? Giọng hát cóc nhái đã thành vịt thành công chưa? Bài hát mới sợ là bán không được rồi!”
Quân Quân từng bước tiến lên, cô nàng cao hơn Trầm Khánh Khánh nửa cái đầu, chỉ cần cúi đầu, khuôn mặt hai người sẽ dán gần vào nhau, Quân Quân thấp giọng tiếp tục nói: “Cô quan tâm tôi như vậy sao? Ngay cả tôi đi Mỹ cũng biết, không cần lo lắng cho giọng hát của tôi đâu. Cô vẫn nên chú ý mấy nếp nhăn đi, có phải gần đây không ai hạ hỏa cho không? Nhìn da mặt này, ôi ~~~~ sao kém quá!”
Trầm Khánh Khánh mở mí mắt quyến rũ: “Đàn bà nông cạn như cô cũng biết cái gì là hạ hỏa à?”
Hai người này cô tới tôi đi, cô chém tôi một đao, tôi đâm cô một kiếm. Mọi người ở đây không dám thở mạnh, hai mặt nhìn nhau.
Quân Quân tiến đến bên tai Trầm Khánh Khánh, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được, thầm thì trêu ghẹo: “Lâu rồi không gặp, nhớ mình không?”
“Nói nhảm, mình còn chưa tìm cậu tính sổ đâu, gửi thư cậu cũng không thèm trả lời.”
Bộ dáng hai người thoạt nhìn như đang giương thương múa kiếm.
Quân Quân tiếp tục thầm thì nói: “Lát nữa chờ mình ở chỗ cũ, có việc muốn nói với cậu.”
“Vậy cậu nhanh lên, thời gian bổn tiểu thư quý giá.” Trầm Khánh Khánh tò mò hỏi: “Chuyện gì?”
“Mình gặp Trữ Mạt Ly ở Mỹ.” Quân Quân hơi lưỡng lự, nói thêm, “Anh ta ở cùng An Thiến.”
Nét mặt Trầm Khánh Khánh rõ ràng không còn khiêu khích ngạo mạn.
Quân Quân nhắc nhở bên tai: “Chú ý vẻ mặt, diễn viên của mình.”
Trầm Khánh Khánh lập tức khôi phục thần sắc tôi nhìn cô khó chịu. Sau đó hai người giúp nhau làm ra bộ dáng không vừa mắt, nhìn thoáng qua, một người vào, một người ra.
Quán bar Nam Sơn, trong gian phòng tầng hai, ba người hài hòa ngồi dưới ánh đèn, vây quanh một cái bàn.
“Lần nào hai người cũng như vậy, không muốn nói chuyện sao?” Ted khá mệt mỏi khi trông thấy hai cô gái cùng xưng hậu này.
Trước mặt người khác thì giả vờ thù địch, sau lưng lại nắm tay nhau.
Trầm Khánh Khánh nhìn Dịch Quân, lập tức ngã vào trong lòng đối phương, cười to không ngớt.
Ai cũng không ngờ bên ngoài hai người nhìn như nước với lửa, có cô không có tôi, thật tình lại thân thiết như keo sơn, hoàn toàn khác với vẻ chửi nhau vừa nãy.
Trầm Khánh Khánh vội đẩy cô ra, trốn vào một góc: “Làm sao thế, mình nói sai hả?”
“Ha ha.” Quân Quân đến gần từng bước, cười nham hiểm: “Không bằng chúng mình nói chuyện Trữ Mạt Ly đi!”
Trầm Khánh Khánh bĩu môi: “Trữ Mạt Ly? Chẳng có chuyện tốt gì.”
“Phải không? Cậu ở cạnh anh ta lâu như vậy, gặp chuyện gì cũng bình thản. Nhưng đến chuyện có An Thiến thì lại cuống cả lên, nhìn thấy liền bực dọc.”
Tay Ted đang lau kính mắt đột nhiên bất động, còn vội ngẩng đầu.
Trầm Khánh Khánh bẹo khuôn mặt tức giận của cô nàng, cười nói: “Thì sao nào, Trữ Mạt Ly và An Thiến, mình cũng giống như cậu, chẳng liên quan.”
“Này, mình lo cho cậu đấy!” Quân Quân hai tay chống nạnh, giận dữ.
Trầm Khánh Khánh vo lọn tóc dài trong tay, tức cười: “Vậy càng không có gì phải lo lắng. Mình có thể đối phó được Trương Hiển Chính, còn sợ An Thiến?”
“An Thiến không phải người dễ đối phó như vậy. Bây giờ mình ở cùng công ty với cô ta, mình biết rõ hơn cậu.”
“Vậy thì sao nào, khó hơn mình cũng đối phó được.”
Quân Quân nói không chút kiêng dè: “Cậu quả thật lợi hại, nhưng cậu không sợ cô ta cướp mất Trữ Mạt Ly à?”
Trầm Khánh Khánh trả lời lạnh lùng: “Nói nhảm gì vậy? Trữ Mạt Ly vốn không đứng về phía mình.”
“Sao cậu nói như bà cụ thế!” Q