Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
“Hai người là ai, sao lại tới nơi này?”
Thuyền Trưởng làm ơn không đúng lúc lại đưa Trầm Khánh Khánh che ở phía sau. Ada vội lấy khăn lạnh đưa cho Trầm Khánh Khánh chườm lên mặt, mà mi mắt Trầm Khánh Khánh từ đầu đến cuối cũng chưa nâng lên một chút.
Quý Hàm không muốn đến làm ầm ĩ. Anh ở bệnh viện nhận được điện thoại của ba nói mẹ nổi giận đùng đùng tìm Trầm Khánh Khánh tính sổ, anh vừa cởi áo blouse trắng liền chạy tới đây, vẫn chậm một bước. Sau khi anh vào cửa vẫn không nhìn Trầm Khánh Khánh, chỉ muốn lôi mẹ về. Tiếc rằng bà Quý như uống thuốc tăng lực hàm lượng máu gà cao ngất, thề phải liều mạng với Trầm Khánh Khánh đến mức cô chết tôi sống.
“Mẹ, mẹ theo con về trước, con giải thích với mẹ.”
“Không cần anh giải thích, tôi có mắt nhìn.” Bà Quý đẩy Thuyền Trưởng ra, trợn mắt chằm chằm nhìn Trầm Khánh Khánh. “Làm ra chuyện bẩn thỉu như vậy còn muốn ở lại nhà tao, mày thật đúng là không biết xấu hổ tới cực độ rồi! Tao cảnh cáo mày đừng có quấn lấy Tiểu Hàm, đừng có liên lụy nó!”
Trầm Khánh Khánh đã chuẩn bị sẵn sàng, cô không tránh không né, ngẩng đầu. Chỉ cần bàn tay này dám hạ xuống dưới, cô tuyệt đối sẽ không khách khí.
Nhưng mà, ngay khi cái tát gần trong gang tấc, Trầm Khánh Khánh hoảng hốt đón trận gió vụt sát qua trước mặt. Sau đó tất cả hình ảnh đều dừng lại.
Có hai bàn tay đồng thời ngăn cản Tần Lâm, một bàn tay cầm cổ tay bà ta, một bàn tay giữ chặt cánh tay bà.
Ted há miệng thở dốc, kêu: “Mạt Ly.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, trái tim cô bỗng hơi co rút lại.
Trữ Mạt Ly đưa lưng về phía Trầm Khánh Khánh, tay phải giữ chặt cổ tay Tần Lâm. Bởi vì mạnh tay, khớp xương trở nên trắng bệch. Dường như vừa vội vàng trở về từ sân bay, trên người anh còn mang theo mùi nắng nóng hanh khô bên ngoài, trên trán đều lấm tấm mồ hôi.
Kính râm che dấu ánh mắt Trữ Mạt Ly lúc này. Nhưng mặt anh lạnh lẽo như băng, viền môi như lưỡi đao bén nhọn, khí thế quá sắc bén nói cho mỗi người ở đây biết rằng, anh rất giận.
Tần Lâm không hiểu chuyện gì, hơi co rúm lại.
Nhưng Trữ Mạt Ly cũng không nhìn bà ta. Tầm mắt anh dừng lại trên gương mặt người đang giữ cánh tay Tần Lâm.
Quý Hàm cảm nhận được ánh mắt sau gọng kính râm. Anh ngẩng đầu, khoảnh khắc nhìn rõ người đàn ông này, tâm trạng trở nên phức tạp đến anh cũng không thể giải thích.
Trữ Mạt Ly, ba chữ này đã trở thành ác mộng trong cuộc đời anh.
Nhưng bất luận anh có muốn coi nhẹ thế nào, vẫn không thể thoát khỏi bóng dáng người đàn ông này.
Anh không biết nên hận anh ta nhiều hơn, hay vẫn nên cảm kích anh ta một chút.
Nếu anh nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên bọn họ chính thức đối mặt, dù cho bọn họ đã sớm biết rõ đối phương.
Thời gian đối mặt thật ngắn, lại đủ cho bọn họ xảy ra những biến hóa tinh vi, tuy người bên ngoài không thể phát hiện.
Bà Quý thấy đau, lập tức kêu lên: “Anh… Anh buông tay.”
Dường như bây giờ Trữ Mạt Ly mới ý thức được tay anh còn kìm cổ tay một người. Anh có phần ghét bỏ buông tay ra, một chân giẫm lên tờ đơn ly hôn trên đất, môi mỏng lạnh nhạt nhả ra một chữ: “Cút.”
Bà Quý bây giờ mới nhận ra người đàn ông không coi ai ra gì trước mắt này chính là nam diễn viên cùng con dâu bà làm chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục, được tôn cái gì mà đại ảnh đế, ông chủ lớn, bà không chịu lép vế.
“Chính là mày phải không, bẩn thỉu, mày là cái gì mà người nổi tiếng…”
Trữ Mạt Ly khinh miệt ném một chiếc khăn tay vào bà Quý: “Lau sạch cái miệng thối của bà đi, cút.”
Bà Quý nhất thời không chịu nổi nhục nhã, trợn mắt há mồm, không tin có người dám đối xử với bậc trưởng bối như vậy. Bà đang muốn nổi giận, Quý Hàm lại tiến lên giữ chặt bà, sau đó cố giữ bình tĩnh nói với Trữ Mạt Ly: “Chúng tôi đi.”
Bà Quý có lẽ phát điên rồi, kéo kéo tóc, hung hăng nói: “Sợ gì thằng đó, nó làm chuyện không bằng cầm thú, dựa vào đâu mà đuổi chúng ta đi.”
Mà Quý Hàm một phút cũng không muốn nghĩ: “Không cần tranh chấp với bọn họ.”
Dường như Trầm Khánh Khánh và Trữ Mạt Ly cùng nhăn mày một lúc, như thế nào vậy, bọn họ thật sự đứng đắn, lời nói ra vẻ như khinh thường cãi nhau với họ.
“Là không cần tranh chấp, một kẻ thích dụ dỗ vợ người khác, một kẻ thích bị dụ dỗ. Xem hai đứa chúng mày này, rắn chuột một ổ, gian phu dâm phụ!”
“Câm mồm!”
Bà ta vừa nói xong, Trầm Khánh Khánh quả thực không thể nhịn nổi nữa, bây giờ cô có thể không chút do dự mà vả vào mồm mụ điên này. Nhưng Trữ Mạt Ly lại ngăn cản cô lại, anh tháo kính râm xuống, ánh mắt phượng đẹp đẽ âm trầm nhìn Tần Lâm.
Ted không ngừng kêu khổ, lát nữa sẽ không bùng nổ chiến tranh thế giới thứ ba đấy chứ?
Khuôn mặt tuấn tú của Trữ Mạt Ly lạnh lẽo như băng lại nguy hiểm, ánh mắt anh đảo một vòng qua bà Quý, như lưỡi dao mỏng xẹt qua da thịt, làm bà ta run rẩy toàn thân.
Sau đó, anh nhẹ nhàng cúi người, khẽ nói: “Là ai thích dụ dỗ vợ người khác, còn chưa xác định.”
Bà Quý không nghe rõ: “Mày nói cái gì?”
“À, không có gì.” Trữ Mạt Ly đứng thẳng lên: “Tôi nói, không biết ai là