Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
nhiêu sạch sẽ, trong mắt anh, cô đã không còn như trước.
“Anh cho rằng anh tận mắt thấy, chính tai nghe mới là chân tướng?” Vài năm tôi luyện đã giúp Trầm Khánh Khánh có thể vững vàng, sau đó cô khom người cầm tờ đơn rách giơ trước mặt Quý Hàm, “Mẹ anh bảo vệ anh tốt quá, nhưng hoa trong nhà kính không thích hợp để nuôi thả trong cái xã hội này! Ba anh gặp họa, anh vẫn chưa nhận rõ cái gì là lòng người ác nghiệt sao?”
Quý Hàm nắm chặt tờ đơn, vo trong tay: “Là em giúp tôi nhận rõ một người có thể có nhiều mặt như vậy. Lần đầu tiên em tới nhà Trữ Mạt Ly, tôi chỉ biết, đến nay đã là bốn năm, vừa rồi em cũng từ nhà anh ta trở lại. Tôi rất muốn biết, là anh ta đơn phương theo đuổi em, hay là, hai người vẫn luôn quan hệ?”
Trong đầu Trầm Khánh Khánh đã dự đoán được loại chuyện này: “À, cuối cùng anh cũng chịu nói tới trọng tâm rồi hả? Sao chứ, lời anh ta nói làm anh bất an? Thật xin lỗi, tôi nghĩ quan hệ giữa tôi và Trữ Mạt Ly… Tôi không cần phải báo cáo với anh.”
Trong hợp đồng, cô và Trữ Mạt Ly đã viết rõ ràng, bất luận lời gì có khả năng tiết lộ thân thế của Trữ Mạt Ly đều không thể nói.
Quý Hàm cũng dự đoán được câu trả lời này: “Vậy em nghĩ hai người chúng tôi là gì? Tôi, tình yêu, còn hắn, quyền thế?”
Chính bản thân Trầm Khánh Khánh chưa ý thức được nhưng tay cô đã phản ứng trước. Một cái tát mạnh tay này cũng khiến cô tê dại từng cơn.
Trầm Khánh Khánh nắm cổ tay, giọng nói hơi run rẩy, lời nói ra lại lạnh như băng đông cứng: “Anh biết không, cái tát này tôi nhịn lâu rồi. Bây giờ, mang cái đơn thuần, cái sạch sẽ của anh biến đi! Nơi này vô-cùng-dơ-bẩn, tôi sợ sẽ làm ô nhiễm tâm hồn thuần khiết của anh.”
“Tôi từng yêu một cô gái, tôi từng muốn bên cô ấy cả đời.” Quý Hàm không tức giận, thậm chí không để ý vết máu trên môi. Anh đến trước mặt Trầm Khánh Khánh, nâng lên khuôn mặt lạnh lẽo của cô, phản chiếu trong đôi mắt xinh đẹp thất thần, ở góc nào đó, anh tìm được khuôn mặt tái nhợt nhưng thâm tình của chính mình.
“Hôm nay tôi tới muốn nói với em, nếu em rời khỏi giới giải trí, tôi tình nguyện bắt đầu lại một lần.”
Lời tác giả: rất nhiều đồng nghiệp không chịu tiếp nhận nội tình rối rắm với sự lựa chọn, được rồi, ai có thể cam đoan họ có thể chọn lựa chính xác trong mọi chuyện?
Truyện này là một truyện rất rối rắm, cả ba nhân vật chính đều là người có khuyết điểm, sẽ làm người ta chán ghét, cũng sẽ làm người ta yêu thích.
Bổ sung một câu, đây vẫn là truyện ngược.
Anyway, tôi đây có thể cam đoan là một truyện ngược HE.
Quý Hàm ngầm muốn Trầm Khánh Khánh phải chọn lựa, tình yêu hay là quyền lực.
Là anh – Quý Hàm, hay là Trữ Mạt Ly.
Thoạt nhìn là một yêu cầu khoan dung độ lượng.
Trữ Mạt Ly đương nhiên không tưởng tượng được hiệu quả của câu nói kia. Lần đầu tiên sau ba năm kết hôn, Quý Hàm tỏ ý muốn vãn hồi.
Chúng ta có thể gọi điều này là, hiệu ứng ghen tuông.
Trầm Khánh Khánh gạt bỏ tay anh ta, cố tình lên xe. Dương Phàm lại ngăn cản, gấp gáp nói: “Trương Hiển Chính uy hiếp tôi. Nếu không làm theo ý hắn, bệnh tình của mẹ tôi hắn sẽ không hỗ trợ. Thật xin lỗi, tôi không cố ý làm khó cô.”
Trầm Khánh Khánh xoay người, cuối cùng nhìn thẳng vào anh ta: “Nói như vậy, anh cũng là người bị hại? Xin lỗi tôi nói thẳng, anh thật không phải đàn ông.”
Cho dù vạn phần xấu hổ, Dương Phàm vẫn nói: “Thật xin lỗi.”
“Bây giờ mẹ anh thế nào?”
“Cái gì?” Dương Phàm lập tức không đuổi kịp suy nghĩ của Trầm Khánh Khánh, “À, bây giờ mẹ tôi tốt lắm, phải cảm tạ ngài Trữ Mạt Ly…”
Dương Phàm nói được một nửa, bỗng ý thức được bản thân phạm vào sai lầm gì, lập tức im miệng. Nhưng đã không kịp nữa, Trầm Khánh Khánh ngạc nhiên nói: “Chuyện này liên quan gì đến Trữ Mạt Ly?”
“À…” Dương Phàm bất giác nhìn Ted, Ted vỗ trán. Cậu ta bị tình huống đột ngột này bức điên rồi.
“Là như vậy.” Dưới tình thế cấp bách, Dương Phàm nhanh chóng viện một lý do, “Anh Trữ vô tình biết tình hình của tôi, đúng lúc anh ấy quen biết vài người có thể giúp tôi.”
“Anh nói, Trữ Mạt Ly chủ động giúp anh?” Trầm Khánh Khánh không khỏi bật cười, “Anh nói dối không đủ thông minh. Trữ Mạt Ly là người như thế nào, tôi rõ hơn anh, anh ta sẽ không chủ động giúp đỡ người khác.”
Dương Phàm xấu hổ không biết nên giải thích như thế nào. Anh ta quên mất Trữ Mạt Ly đã từng nhắc nhở không thể tiết lộ chuyện Trữ Mạt Ly đối phó với Trương Hiển Chính, đặc biệt không được cho Trầm Khánh Khánh biết. Chỉ là, Trầm Khánh Khánh không phải người dễ gạt, cô ấy rất khôn khéo.
Dương Phàm kéo áo, thời tiết hôm nay không nóng, nhưng đầu anh ta đã đổ đầy mồ hôi: “Có lẽ, đây là phương thức anh ấy theo đuổi cô?”
Khắp nơi mọi người đều biết Trữ Mạt Ly theo đuổi Trầm Khánh Khánh. Nhưng chỉ có Trầm Khánh Khánh biết, đó là trò đùa giả dối, không thể giả thêm.
“À, phải không? Tôi đã nghe anh giải thích rồi! Tạm biệt.” Trầm Khánh Khánh ngồi vào trong xe, mỉm cười nhìn Ted, cảnh tàn sát khốc liệt đó trực tiếp làm Ted trọng thương, ngã xuống đất.