Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1689 lượt.
nghĩ và tính cách thay đổi thất thường của Trữ Mạt Ly. Chỉ là, cô không thể không thừa nhận, khi ở trong cục diện tăm tối, gay go nhất, anh ta xuất hiện khiến cô nhẹ nhàng thở ra. Nhưng… anh ta đã khiến cục diện càng thêm nguy hiểm.
“Có lẽ Mạt Ly nói đúng. Em khẩn trương quá rồi! Bây giờ việc cần làm chính là khôi phục lại cuộc sống của em, sau đó, thuận theo tự nhiên.”
Ted đỗ xe trước cửa biệt thự của Trầm Khánh Khánh. Nơi này là một nơi vô cùng bí mật của cô, được quản lý cực kỳ nghiêm ngặt nên phóng viên khó có thể đục nước béo cò tiến vào. Đây cũng là không gian nghỉ ngơi cho cô yên tĩnh, trước khi cô thấy xe của Quý Hàm, cô vẫn cho rằng như vậy.
Ted cũng thấy chiếc xe kia, sau đó nhíu mày rất phản cảm. Đương nhiên anh ta cũng mau chóng khôi phục bình thường, hơn nữa còn nói đầy ý tốt: “Cần anh ở lại không?”
“Không, em có thể giải quyết.” Trầm Khánh Khánh điều chỉnh hô hấp, sau khi xuống xe lại quay đầu nói thêm, “À, ngày mai bắt đầu, khôi phục tất cả công việc.”
Trầm Khánh Khánh đứng ở cửa, trong tay cầm chìa khóa. Vừa mở cửa, cô sẽ lại đối mặt với một trận cãi vã ầm ĩ, hoặc là chiến tranh lạnh như trước đây. Bất kể là ai, cô chỉ vừa mới tưởng tượng đã thấy lạnh người. Thế nhưng, cô vẫn đeo lên khuôn mặt tươi cười cùng trăm phần trăm lạnh lùng kiêu ngạo, mở cửa.
Quý Hàm ngồi ở phòng khách, hiển nhiên là anh đang chờ cô, khi cửa có tiếng động, anh lập tức đứng dậy.
Trầm Khánh Khánh bật tất cả đèn trong nhà, điều này giúp cô xóa bỏ áp lực, sau đó cô thuận tay ném ví sang một bên, tao nhã ngồi trên sô pha: “Gần đây anh rất thích chuyện không mời mà đến.”
Quý Hàm ngồi đối diện cô, anh thoạt nhìn không được khỏe, như bệnh nhân mà anh chăm sóc.
“Em trốn tránh tôi.”
Trầm Khánh Khánh nhanh chóng trả lời: “Tôi không có, hai ngày nay tôi rất bận, cũng rất phiền. Tôi biết anh tìm tôi có chuyện gì, thế nhưng, anh tìm tôi cũng sẽ không có lời giải thích. Từ ba năm trước, tôi đã chán phải giải thích cuộc sống của tôi với anh rồi!”
Trầm Khánh Khánh bỗng phát hiện tờ đơn ly hôn bị xé rách vẫn còn, chỉ là nó bị Quý Hàm nhặt đến, đặt trên bàn trà.
“Khánh Khánh, chúng ta đừng tra tấn nhau như vậy nữa được không?” Quý Hàm nhìn chăm chú vào bên mặt Trầm Khánh Khánh. Mỗi khi cô thấy bất an hoặc sợ hãi không khống chế được mọi chuyện, cô luôn thích dùng phong thái tài trí hơn người, làm cho người biết khó mà lui.
“Mấy ngày nay tôi nghĩ rất nhiều. Chúng ta quen biết, yêu nhau, sau đó kết hôn như thế nào. Từ khi em bước vào vòng giải trí, mỗi giây mỗi phút tôi luôn lo sợ, tuy cuối cùng tôi đã nói tôi ủng hộ em.”
Trầm Khánh Khánh thay đổi thế ngồi, đây là tín hiệu khi cô cảm thấy khẩn trương: “Anh sợ cái gì?”
Trầm Khánh Khánh bỗng rất hối hận đã để phòng khách sáng bừng như vậy, thế nên cô có thể thấy sắc mặt Quý Hàm tái nhợt hiện lên bao khổ đau và thất vọng.
“Tôi sợ em không còn là Trầm Khánh Khánh tôi quen biết. Trong cái vòng luẩn quẩn xa lạ đầy phức tạp này, em có thể dễ dàng giải quyết mọi chuyện. Hình như trở thành minh tinh với em chỉ là một chuyện đơn giản. Sau đó em không còn là cô gái tươi cười đơn thuần trong trí nhớ của tôi, em rất không đơn giản. Mà tôi, chỉ muốn một cuộc sống đơn giản.”
Trầm Khánh Khánh không muốn giải thích với anh, trong cái vòng luẩn quẩn này cô đã trải qua nhiều gian khổ mà người ngoài không hay biết, cô chỉ hừ lạnh: “Anh biết vì sao tôi không công khai tôi đã kết hôn không? Không phải tôi sợ ảnh hưởng tới sự nghiệp, mà vì anh không phải người trong cái vòng luẩn quẩn này. Anh không nên bị phóng viên đeo bám. Là tôi bảo vệ cuộc sống đơn giản cho anh, cũng là tôi bảo vệ người nhà anh. Thế nhưng, thật hiển nhiên, anh không cảm kích chút nào.”
Khi nói chuyện cô nghe giọng nói máy móc thuật lại suy nghĩ trong đầu của chính mình, mà tầm mắt cô vẫn dừng trên tờ đơn rách vụn. Nếu nó vẫn nguyên vẹn, có lẽ cô sẽ không chần chừ mà ký tên vào.
“Tôi có, tôi luôn cảm kích mỗi chuyện em làm vì tôi. Chỉ là, khi tôi nhận ra thế giới chúng ta sống ngày càng khác biệt, tôi không biết làm gì để thay đổi nó. Em trước mặt khác với em sau lưng. Theo tôi biết, em giả vờ đáng thương, lợi dụng tay tôi từ chối Đàm Mộ Văn, và tôi càng ngày càng thấy em đáng sợ. Một giây trước em có thể là bạn gái hoàn mỹ ăn tối cùng tôi, giây tiếp theo có thể vào khách sạn cùng Trương Hiển Chính. Vì cướp đi vai diễn chính có thể đuổi An Thiến khỏi công ty. Còn bây giờ, tôi chắc đến tám phần, người dồn Trương Hiển Chính vào chỗ chết là em. Khi tôi tận mắt thấy, chính tai nghe loại chuyện này, tôi khiếp sợ, em có thể không từ thủ đoạn, mưu mô chỉ để đạt mục đích thôi sao?”
Bây giờ cuối cùng Trầm Khánh Khánh cũng biết vì sao lễ Giáng Sinh năm đó Quý Hàm có thể lạnh lùng bỏ mặc cô bên đường cả đêm cũng chẳng quan tâm. Ngày hôm sau cô vừa lê cơ thể nóng bừng trở về nhà, anh lại tàn nhẫn nói chia tay. Sau đó, cô nhục nhã và ớn lạnh mất đi tri giác.
Khi đó cho dù anh không nói, cô cũng đoán được vài phần. Anh luôn giữ quan niệm bảo thủ, phụ nữ phải còn trinh tiết. Mặc kệ cô có bao