Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

không có thị trường, bây giờ xem anh ta nói thế nào.”
Ted càng ngày càng không muốn hiểu rốt cuộc Trầm Khánh Khánh nghĩ cái gì.
Trầm Khánh Khánh đột nhiên đến thăm làm Liễu Liễu vô cùng vui vẻ, bé nhảy thẳng xuống chạy vội vào lòng Trầm Khánh Khánh. Sau đó khi Trầm Khánh Khánh cho bé bánh ngọt, bảo bối nhỏ vui sướng đỏ cả mặt, chỉ là… ba ba không cho bé ăn đồ ngọt vào buổi tối, sẽ bị sâu răng.
Liễu Liễu đáng thương nhìn Trữ Mạt Ly, Trữ Mạt Ly bị bé nhìn như vậy nên hết cách, đành phải nói: “Chỉ được ăn một phần, còn lại để mai ăn.”
Ted dẫn Liễu Liễu đang mừng rỡ đi cắt bánh ngọt. Trong phòng khách chỉ còn lại Trữ Mạt Ly và Trầm Khánh Khánh, Trữ Mạt Ly xoay người đi vào phòng sách, Trầm Khánh Khánh đi vào theo anh.
Trữ Mạt Ly ngồi xuống trước bàn, tựa vào ghế xoay nửa vòng. Anh thấy Trầm Khánh Khánh theo sau, cô ngồi xuống ghế như không có việc gì, lại làm bộ đánh giá bài trí phòng sách của anh, không khỏi bật cười.
Trữ Mạt Ly trêu ghẹo: “Không phải em đến chơi với Liễu Liễu à?”
Trầm Khánh Khánh lập tức nói: “Đương nhiên phải.”
“Vậy theo tôi vào trong phòng này làm gì?”
Trầm Khánh Khánh nói hợp tình hợp lý: “Tôi không thể vào sao?”
“Có thể. Cứ tự nhiên.” Nói xong Trữ Mạt Ly cúi đầu làm việc của mình.
Trầm Khánh Khánh lại đợi, nhận thấy Trữ Mạt Ly thật sự vô cùng chuyên tâm vào đống giấy tờ, không để ý tới cô, có phần tức giận: “Này!”
Trữ Mạt Ly ngẩng đầu: “Sao?”
“Biết phòng vé không?”
“Đã nắm được số liệu, không sai lệch lắm!”
Trầm Khánh Khánh đắc ý cười rộ lên, có phần giống bạn nhỏ trong vườn trẻ hoa hồng.
Vẻ mặt này của cô nhìn thật đẹp, nhất là dáng hình khi cô nghiêng mặt, Trữ Mạt Ly không khỏi hạ bút, khẽ cười nói: “Là ai hai ngày trước mày chau mặt ủ vì phòng vé nhỉ?”
Trầm Khánh Khánh lắc đầu vô tội, buông tay: “Có hả? Dù sao lỗ cũng là tiền của anh, tôi sầu cái gì chứ.”
“Nói như thế, hôm nay em tới để tranh công với tôi?”
“Điều này còn phải xem boss có tự giác hay không.”
Vẻ mặt tính toán chi li của cô tức khắc thắp sáng cả căn phòng. Trữ Mạt Ly mở ngăn kéo, lấy từ bên trong vật gì, sau đó đến trước mặt Trầm Khánh Khánh, cố làm ra vẻ huyền bí, nói: “Đoán xem trong tay tôi là cái gì?”
Trầm Khánh Khánh nhìn chăm chú: “Sẽ không phải là mượn hoa hiến Phật nữa chứ?”
“Lần này không phải.”
Trầm Khánh Khánh đứng lên đánh giá nắm tay phải của Trữ Mạt Ly, có thể nắm trong tay, thì là cái gì đây?
“Cho chút gợi ý.”
“Giá trị không nhỏ.”
“Tôi không thích nhẫn kim cương.”
“Em như vậy là hy vọng tôi tặng em nhẫn kim cương sao? Thật đáng tiếc, không phải.”
Trầm Khánh Khánh nhăn mày, suy nghĩ nửa ngày, tay Trữ Mạt Ly nắm rất nhanh, không một kẽ hở.
“Nếu tôi đoán sai, sẽ không cho tôi sao?”
“Không phải.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt: “Vậy muốn tôi đoán làm cái gì?”
Trữ Mạt Ly nhíu mắt phượng, hỏi lại: “Không biết làm như vậy mới có ý nghĩa à?”
“… Boss à, việc này rất nhàm chán. Mau lên giùm tôi!” Trầm Khánh Khánh giơ nắm đấm, mười phần khí thế, thật giống như đi đòi nợ.
Trữ Mạt Ly chậm rãi buông tay, một cái chìa khóa bạc lặng yên nằm trong lòng bàn tay.
Không phải chìa khóa xe, đó là…
Trữ Mạt Ly ném chìa khóa cho Trầm Khánh Khánh, nói rất tự nhiên: “Xem như công ty cho em, mua một căn hộ gần bệnh viện, ít nhiều có thể thuận lợi cho việc quay phim.”
Trầm Khánh Khánh khó khăn lắm mới bắt được chìa khóa, chợt ngây người: “Anh nói cái gì?”
Trữ Mạt Ly nghiêng người, thấy cô ngạc nhiên, chậm rãi giải thích lần nữa: “Đây là chìa khóa phòng ở, bên trong được trang bị đầy đủ vật dụng, có thể tới bất cứ lúc nào.”
Trầm Khánh Khánh giơ chìa khóa lên, lại nhìn khuôn mặt Trữ Mạt Ly không giống như đang nói đùa, cuối cùng cô cũng tin đây không phải do Trữ Mạt Ly trêu đùa mình. Chỉ là, sao lại khéo như vậy, Quý Hàm vừa mới có lời với cô, Trữ Mạt Ly đột nhiên lại bảo cô rằng đã an bài phòng ở. Trầm Khánh Khánh không ngốc, cô thu hồi khuôn mặt tươi cười, trực tiếp hỏi: “Ted nói cho anh?”
Ai ngờ Trữ Mạt Ly lại sửng sốt, không rõ cô có ý gì: “Em nói gì?”
Trầm Khánh Khánh ngờ vực, nhìn gương mặt anh chăm chú, muốn từ đó tìm ra chút sơ hở, nhưng cô không phát hiện được gì. Có hai khả năng, một là anh diễn rất hoàn mỹ, hai là anh thật sự không biết. Cô không nhìn ra được khả năng nào, chỉ là, Trữ Mạt Ly cần phải giả vờ sao?
Trữ Mạt Ly tiến lên từng bước, nghi hoặc nói: “Có vấn đề gì à?”
Trầm Khánh Khánh nhận chìa khóa, cuối cùng lắc đầu: “… Không có gì. Tôi sẽ cân nhắc sau.”
“Tùy em.”
Trữ Mạt Ly về lại chỗ ngồi, lại mở giấy tờ, qua một lúc thấy Trầm Khánh Khánh vẫn còn đứng đó, anh đành hỏi: “Còn việc gì sao?”
“Hả? À, không có.”
Trầm Khánh Khánh đi tới cửa, trong đầu cô còn đang xoay quanh chiếc chìa khóa, suýt nữa đã quên mất mục đích mình tới đây. Trầm Khánh Khánh vội xoay người, đến trước mặt Trữ Mạt Ly, gõ gõ vào bàn: “Tôi thế này, thật sự không nhìn quen hả?”
Ánh mắt Trữ Mạt Ly lướt qua mái tóc ngắn của cô, anh cũng không phải không nhìn quen, mà là đánh vào thị giác quá mức mãnh liệt, khiến anh n