Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
hất thời không phân rõ thực hư.
Thật sự quá giống.
Rồi sau đó, anh làm như thật, nói: “Kiểu tóc này không tồi, còn nữa, thực ra tôi từng nghĩ, khuôn mặt em không hợp với tóc dài lắm.”
Một câu nói làm cho Trầm Khánh Khánh quay một vòng từ trên trời xuống đất, sắc mặt trắng nhợt lập tức đỏ bừng, Trầm Khánh Khánh không chút do dự mở cửa ra ngoài.
Trầm Khánh Khánh đi rồi, Ted khẩn cấp chạy vào: “Cô ấy nói thế nào?”
“Không có gì, cô ấy nghi là tôi cố ý, có điều không dám khẳng định.” Có thể nói kỹ xảo diễn xuất của Trữ Mạt Ly đã đạt tới đỉnh cao.
“Mạt Ly, tôi không thể không nói, chiêu này của anh thật tuyệt.” Ted cảm thán tự đáy lòng, “Bây giờ tôi có thể tin tưởng anh thật sự muốn theo đuổi Khánh Khánh. Chỉ là hình như cô ấy vẫn chưa nhận ra anh thật lòng.”
“Không liên quan, tôi không muốn buộc cô ấy chặt quá. Hơn nữa tôi nói rồi, có phải trò đùa hay không, là do cô ấy quyết định.”
Lời tác giả: mọi người đoán rất nhiều, nhưng tôi sẽ không tiết lộ
Trong truyện này, nhân vật phức tạp nhất chính là Trữ hoàng đế.
Bởi tác giả không phải người hài hước, nên không viết được truyện nhẹ nhàng, hơn nữa bản thân tôi là sự mâu thuẫn, nên viết ra đều là rối rắm, haha
Thời tiết trở lạnh, vầng thái dương dần ló rạng, khi đường chân trời hiện rõ, trong cao ốc mới của bệnh viện hạng nhất đã là một hồi bận rộn. Trầm Khánh Khánh luôn lặng lẽ, đi vào trường quay đúng giờ, sau đó hóa trang, tạo hình, trao đổi cùng đạo diễn, chuẩn bị bắt đầu một ngày quay phim.
Muốn nắm bắt được vai diễn này, đối với Trầm Khánh Khánh mà nói cũng không khó. Bởi cô gần như là diễn chính mình, điều này cho Trầm Khánh Khánh một loại cảm giác vui sướng trước nay chưa từng có. Đạo diễn Lí chọn diễn viên rất kỹ lưỡng, diễn viên đều có kỹ năng, trong đoàn phim cơ bản không có diễn viên quay phim qua quýt, mỗi người đều thể hiện khả năng tốt nhất, chỉ sợ bị vương miện “não tàn” rơi xuống đầu mình.
Tiếp xúc với Phương Thuấn vài ngày, Trầm Khánh Khánh đã bước đầu nhận thức – người có dã tâm, rất có đầu óc. Hắn có thể thành công không phải do ngẫu nhiên, chẳng qua dường như cả hai người đang trong thời kì thăm dò đối phương, cũng không trao đổi quá nhiều, nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc quay phim của họ.
Mấy ngày này nhân viên trong đoàn phim đều công nhận họ thích nhất là xem Trầm Khánh Khánh với Phương Thuấn diễn cùng nhau, việc đó thật rất thú vị, trong phim bọn họ diễn một đôi kẻ thù không đội trời chung ở cùng phòng, vì tranh giành địa vị vẫn luôn uy hiếp đối phương. Mới đầu Phương Thuấn còn chưa thể thích ứng với cách làm việc của đạo diễn Lí, nhưng sau khi thích ứng, tâm đã ứng với tài, diễn cùng Trầm Khánh Khánh khiến người ta phải hô to quá đã. Một đế một hậu bất kể ánh mắt, cử chỉ, ngữ điệu, cho dù là chi tiết rất nhỏ cũng đều suy xét tỉ mỉ cẩn thận, hai người như đang phân cao thấp, ai cũng không muốn phạm sai lầm, số lần đạo diễn Lí hô dừng đã trực tiếp giảm xuống.
“OK. Đoạn này đạt, Khánh Khánh đi lau khô tóc rồi thay quần áo, chúng ta quay một đoạn trước.”
Phương Thuấn bỗng cười to, nói: “Ha ha, tôi quên mất, cô được coi là người thân thiết nhất với anh ta, không thể nhận lầm.”
Trầm Khánh Khánh lại sửng sốt, chợt phát giác đúng như lời hắn nói, Trữ Mạt Ly luôn mang một vẻ thần bí, người thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh nhiều nhất hình như quả thật là cô, suy nghĩ tỉ mỉ về chuyện này, không phải rất kỳ lạ sao?
Trầm Khánh Khánh thay quần áo sạch sẽ, tóc cũng lau khô, tạo hình làm tốt một lần nữa, sau đó ngồi xuống ghế, bên cạnh là Phương Thuấn, hắn đang xem kịch bản.
“Lại nói, tôi vẫn chưa cảm ơn cô. Trước đó tôi luôn muốn tìm cơ hội nói, có điều hình như cô có khúc mắc với tôi thì phải.”
“Hả?” Trầm Khánh Khánh không rõ cho lắm.
Phương Thuấn rời khỏi kịch bản, quay đầu lại: “Quan hệ của cô và An Thiến sẽ không ảnh hưởng tới việc chúng ta hợp tác chứ?”
“Anh bị tôi kéo lại đây, cô ấy tức giận là bình thường, ngược lại, tôi không ảnh hưởng tới quan hệ hai người chứ?”
“Cô giúp tôi, là tôi tình nguyện quay bộ phim này.” Phương Thuấn chợt nói rất nghiêm túc, “Ngày đó Trữ tổng chủ động tìm tôi, làm tôi giật mình không ít, anh ta còn giúp tôi một việc lớn. Cô biết không, Kiều Hàn Thâm rất không vừa lòng việc tôi tách ra solo, vẫn muốn tìm cơ hội ép tôi ký hợp đồng quay về công ty hắn, nhưng tôi không chịu, hắn ta liền phong tỏa tài chính của tôi, công ty tôi rơi vào ngõ cụt. Ngày đó, Trữ tổng đồng ý cho tôi mượn một khoản tiền, cũng chẳng phải ít, anh ta lại không lấy tí lãi nào, chỉ có một yêu cầu duy nhất là tôi phải diễn bộ phim truyền hình này, anh ta nói cô rất muốn được hợp tác với tôi một lần. Thể diện của cô thật sự rất lớn. Bất kể thế nào, tôi đều phải nói tiếng cảm ơn.”
Trầm Khánh Khánh không dám khẳng định, hỏi: “Thế nên anh mới đồng ý quay bộ phim này?”
“Ừ, Trữ tổng không nói với cô sao?”
Trầm Khánh Khánh cười che dấu: “À, anh ấy bận rộn, có vài việc không kể kỹ với tôi.”
Cô vốn muốn Trữ