Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

tức ra cửa quẹo trái đến khoa thần kinh kiểm tra dây thần kinh cười đi.”
“Không nên gọi anh là hoàng đế hay đại thần gì cả, tôi thấy anh chính là đại thần kể truyện cười nhàm chán, -_-# hừ hừ.”
Trầm Khánh Khánh vừa tức vừa buồn cười, vẻ mặt rất kỳ lạ, tuy cô cố gắng muốn che dấu, nhưng không ít nhân viên vẫn nhận ra sự lạ thường của Trầm Khánh Khánh.
Ada đến gần hỏi: “Chị Khánh Khánh… Chị xem cái gì mà buồn cười vậy?”
Trầm Khánh Khánh lập tức buông điện thoại, điều chỉnh nét mặt, nói bâng quơ: “Truyện cười thôi.”
“Ai nhắn cho chị vậy?” Ada hỏi Trầm Khánh Khánh hồi lâu, thấy vẻ mặt bây giờ của cô rất tốt, lớn mật cười trộm, “Không phải là Trữ tổng chứ?”
Ánh mắt Trầm Khánh Khánh nhanh chóng thay đổi, cuối cùng chọn một ánh mắt nghiêm nghị, nhìn qua: “Em gái, đừng đoán mò.”
“À~~~” Ada ngửa cổ “hèn gì.”
Trầm Khánh Khánh bất đắc dĩ, lá gan cô bé này càng ngày càng lớn, đang muốn gõ đầu nghiêm trị cô bé, tin nhắn lại tới nữa.
“Em luôn nghĩ một đằng nói một nẻo, quên đi, không so đo với em.” Vừa thấy tin nhắn đến, trong đầu Trầm Khánh Khánh lập tức hiện lên vẻ mặt tự đắc khiến người ta nghiến răng nghiến lợi của Trữ Mạt Ly.
Ôi chao, ai so đo với ai chứ!
Sau đó, Trầm nữ hoàng đấu với Trữ hoàng đế. Một buổi chiều, chỉ cần Trầm Khánh Khánh vừa ngồi xuống, sẽ không ngừng nhắn tin, ngay cả thời gian bổ trang cũng không tha, vẻ mặt chăm chú đến khủng bố, hoàn toàn không để ý tới người khác, thật khó gần. Người khác không rõ nên chỉ cảm thán diễn viên chính là diễn viên, cho dù bị bệnh, vẫn dũng mãnh như thường, diễn xuất không kém chút nào. Chỉ có Ada bên cạnh cười trộm, nữ hoàng ơi nữ hoàng, kỳ thật cũng chỉ là cô gái mà thôi.
Khi kết thúc công việc, Trầm Khánh Khánh còn đang cầm điện thoại nhắn tin, Trữ Mạt Ly BTDMW này, vậy mà lại ra đề cho cô, nói là nếu đoán đúng, khi sinh nhật cô anh sẽ tặng quà, nếu không đoán được, anh sẽ không tặng.
Có boss keo kiệt như thế này sao, mấy năm nay cô chụp hình, quảng cáo, quay phim vân vân, đều nộp hết tất cả cho anh, ngay cả quà sinh nhật còn tính toán với cô. Hừ hừ, anh bất nhân, cô cũng không cần có nghĩa.
Sau đó, trên Weibo [1'> của Trầm Khánh Khánh xuất hiện một nội dung như sau: truyện cười của ai đó thật sự rất nhàm chán, vẫn không tự hiểu lấy, tôi quyết định phong anh ta là hoàng đế lạnh lùng!
[1'> weibo: một trang mạng xã hội phổ biến ở Trung Quốc.
Dưới dòng status ấy là những dòng bình luận không ngớt.
“Hắn là ai vậy?”
“Oa ~ Hoàng đế lạnh lùng, ha ha, nữ hoàng, hoàng đế, thật xứng đôi~”
“Truyện cười gì? Nhàm chán như vậy á?”
“Ai ai ai!”
Mọi việc như thế, như măng mọc sau mưa, tình cảm quần chúng vô cùng kích động.
Tâm tình Trầm Khánh Khánh như lúa mì được tắm ánh mặt trời, xuân quang sáng lạn, rất chi đắc ý, cô nhắn trả lại Trữ Mạt Ly: “Hoàng đế lạnh lùng, anh có muốn đội vương miện “Hoàng đế khu soi mói” không?”
Tin nhắn vừa gửi đi, lại nhận được một tin.
Nhanh như vậy sao? Anh còn nói mình không quen nhắn tin… Trầm Khánh Khánh vừa mở ra, nụ cười đột nhiên giảm hơn nửa.
Một lát sau, cô nói với Thuyền Trưởng: “Trước tiên đừng về nhà, đưa chị tới nhà Quý Hàm.”
Nhà Quý Hàm cách bệnh viện rất gần, không bao lâu, Trầm Khánh Khánh đã ở dưới nhà anh. Cô ngồi trong xe tĩnh tâm một hồi, sau khi suy nghĩ, hít sâu một hơi, xuống xe lên lầu.
Quý Hàm đã chờ cô ở nhà, cô còn chưa gõ cửa, cửa đã từ trong mở ra.
Quý Hàm chưa nói gì, nghiêng người để Trầm Khánh Khánh vào trong.
Trầm Khánh Khánh đứng im không nhúc nhích, cúi đầu nhìn bóng người gầy gò trên mặt đất nói: “Không được, có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi.”
Quý Hàm đứng hình một chút, quay người lại, vẻ mặt như đang cố chịu đựng, chỉ nghe anh khẽ mở miệng: “Người đã đỡ chưa?”
“Rồi, hạ sốt.”
“Khánh Khánh…” Sau khi gọi cô một tiếng, chợt không nói nữa, Trầm Khánh Khánh đợi một lúc, ngẩng đầu nói: “Hả?”
“Hôm qua em không về nhà.”
“…”
“Sau đó anh đến biệt thự.” Quý Hàm lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt thật đạm mạc, đạm mạc đến mức không giấu nổi miệng vết thương, “Em đừng dối anh.”
Trầm Khánh Khánh hít sâu, chau mày: “Được rồi, sở dĩ hôm qua tôi chọn anh, là vì khi vừa thấy tôi, cuối cùng anh cũng không nói “em giải thích thế nào đây”, “em thật dối trá”, tiến bộ lớn như vậy, cần được thưởng.”
“Em vốn không định theo anh đi?”
“… Không khác lắm.”
Vẻ mặt lạnh lùng của Quý Hàm khi dũng cảm sẽ có cảm giác như bị vỡ vụn, anh há miệng thở dốc, sau vài ba lần, nói: “Em ở cùng hắn?”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, phủ nhận: “Không phải.”
Quý Hàm đột nhiên trở về phòng, lát sau cầm một gói to đi ra.
“Đây là cái gì?”
Trầm Khánh Khánh nghi hoặc mở nó ra, chợt giật mình.
Quý Hàm lấy trong đó một cái khăn quàng cổ, nhẹ nhàng quàng cho Trầm Khánh Khánh: “Mỗi năm một cái, tổng cộng bốn chiếc. Năm nay, còn chưa đan xong.”
Trầm Khánh Khánh hơn nửa ngày mới nói ra một câu: “Anh… mỗi năm anh đều đan cho tôi?”
“Ừ.”
Trầm Khánh Khánh đông cứng nụ cười, vẻ mặt không thể tin: “À, có phải anh đùa tôi không?”
“Khánh Khánh.” Quý


Old school Easter eggs.