Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

làm em đau khổ, chỉ là anh không khống chế được…”
Trầm Khánh Khánh lại lắc đầu: “Đó là vì mỗi góc nhỏ trong lòng anh đều có hoài nghi.”
“Mỗi góc nhỏ trong lòng em, chỉ có anh sao?”
Giọng nói Trầm Khánh Khánh kỳ ảo như dây đàn ghi-ta, quá lạnh, có phần nghiêm túc: “Anh xem, anh vẫn không tin tôi.”
Cô không biết bất an của anh bắt nguồn từ đâu, cô vẫn chưa nhận ra những thay đổi lặng lẽ của mình. Chỉ là, anh đã thấy, có thứ gì đó vô hình đang ăn mòn tình cảm của họ, mạnh mẽ và ngang ngược chiếm lấy thế giới vốn thuộc về bọn họ.
Trong lòng Quý Hàm vừa động, những bi thương chua xót sắp bóc mòn trái tim anh, anh quay mặt cô qua, muốn hôn cô.
Mỗi lần trong quá khứ, chỉ cần anh hôn cô, cô tức khắc sẽ dịu ngoan trở lại.
Lần này Trầm Khánh Khánh lập tức quay đầu đi, tránh nụ hôn của anh: “Không phải như vậy, buông tay, tôi phải về.”
Quý Hàm run sợ thật lâu, trì hoãn không muốn buông tay, lại qua một hồi lâu, mới chậm rãi buông cô.
Nếu cô quay đầu lại, cô nhất định sẽ thấy vẻ đau đớn trên khuôn mặt tuấn tú của anh, khắc cốt ghi tâm như vậy.
Tiếc rằng, cô đưa lưng về phía anh, đi vào thang máy, mãi đến khi cửa thang máy ngăn cách bầu không gian bọn họ.
Khi Trầm Khánh Khánh về tới nhà, cả người đều vô lực, mệt đến mức không mở nổi mắt.
Ánh trăng bàng bạc bị mây che khuất, như ẩn như hiện, trong sáng đạm mạc, cô nhanh tay cởi áo khoác ngoài, bước vội đến cửa nhà mình, chuẩn bị lấy chìa khóa, phía trước đột nhiên sáng lên ánh đèn xe.
Trầm Khánh Khánh quay đầu, giơ tay che mắt, không khỏi lớn tiếng: “Ai?”
Đèn xe tắt rất nhanh, sau đó có người ngồi sau ghế lái xuống xe.
Người kia vừa xuống xe, nhờ vào hình dáng Trầm Khánh Khánh lập tức nhận ra, là Trữ Mạt Ly.
Trái tim như bị ngàn cân sắt nện mạnh một kích, nửa là đau đớn nửa là tê dại, sau khi nhìn thấy Trữ Mạt Ly, Trầm Khánh Khánh chợt thấy tâm tình như nước triều dâng, dâng từng đợt từng đợt, đầu óc trống rỗng chỉ còn tiếng sóng, thật lâu không thể bình lắng lại.
Vừa rồi trong ngực cô còn đang hốt hoảng, tức khắc trống không.
“Sao về muộn như vậy, điện thoại cũng không gọi được.”
Từ xa đến gần, Trữ Mạt Ly ung dung bước đến, nụ cười thật tâm hiếm có, mê hoặc ánh trăng.
Trầm Khánh Khánh lấy lại tinh thần, vừa lấy điện thoại đã thấy: “À, hết pin.”
Trữ Mạt Ly cầm điện thoại trong tay gõ nhẹ, giọng nói nhàn nhạt, ngữ điệu nhẹ nhàng: “Nghe nói em gọi anh là hoàng đế lạnh lùng, còn cả hoàng đế khu soi mói nhỉ? Em cũng biết đấy, anh có thể trị em tội đại bất kính.”
Trầm Khánh Khánh miễn cưỡng cười trừ: “Thế hả…”
Trữ Mạt Ly nhanh nhạy thấy vẻ mất tự nhiên của cô, nhìn thoáng qua gói to trong tay cô, anh liền hiểu rõ ràng, bây giờ cái gì cũng đều đoán được.
Anh thu lại ánh mắt, bình tĩnh nói: “Sao sắc mặt lại như vậy, uống thuốc chưa?”
“Rồi.”
Thật khó hiểu, trong đầu Trầm Khánh Khánh lại hiện lên hình ảnh Quý Hàm hôn cô, trong nháy mắt cô không biết phải đối mặt thế nào với Trữ Mạt Ly.
Cảm giác này rất kỳ lạ, giống như đã làm chuyện có lỗi với anh vậy.
Trữ Mạt Ly nửa đùa nửa thật nói: “Vẻ mặt này của em là chột dạ?”
Một câu đứng hình.
Trầm Khánh Khánh xiết chặt gói to, lại trầm mặc, vẻ mặt có chút khác thường.
Trữ Mạt Ly thấy trong gói to có khăn len quàng cổ, không khỏi thầm cười lạnh, sau đó, ra vẻ cái gì cũng chưa thấy, nói: “Vậy em nghỉ ngơi sớm đi.”
“Trữ Mạt Ly.”
Thấy bóng anh quay đi, cô bỗng hốt hoảng, lại không biết vì anh phải rời đi, hay vì lời cô sắp nói.
Trữ Mạt Ly nghiêng người, nửa khuôn mặt tắm dưới ánh trăng, nửa khuôn mặt ẩn trong đêm tối, khó lòng phân biệt sắc mặt anh bây giờ.
Trầm Khánh Khánh nắm chặt túi, nhìn thấy bản thân trong ánh mắt chăm chú của anh nhưng lại khẩn trương khó lòng mở miệng.
Ngược lại là Trữ Mạt Ly nói trước: “Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, nếu lời em sắp nói làm tôi mất vui thì tôi khuyên em đừng nói.”
Tiếp đó, anh còn nói: “Tôi mặc kệ hôm nay em gặp hắn đã làm những chuyện gì… Kế hoạch đi đảo Bali sẽ không sửa đổi vì bất cứ lý do nào. Còn có,” anh đưa tay nâng cằm cô, nhíu mày tỏ ra không vui, “Tôi không thích vẻ mặt này của em, em mau đi tẩy trang đi. Sau đó, trước khi đi ngủ thì đọc lại truyện cười tôi gửi một lần, như vậy thì vẻ mặt em sẽ đẹp lên một chút.”
“… Sao anh biết hôm nay tôi gặp anh ta?”
“Trên mặt em viết hết rồi.”
Trầm Khánh Khánh giơ tay, bất giác sờ sờ mặt, Trữ Mạt Ly kéo tay cô xuống, nhẹ nhàng nắm lấy, vậy mà tay cô còn lạnh hơn tay anh.
“Xong việc thì nên đeo găng tay, tay em rất dễ bị nẻ.” Trữ Mạt Ly nói rất khoan hồng, “Thế này đi, nếu em đoán được câu hỏi tôi ra cho em, đến sinh nhật tôi sẽ tặng em một đôi găng tay.”
Trầm Khánh Khánh hừ một tiếng xem thường, lại xem thường rút tay về, lộ ra hàm răng trắng: “Anh đúng là Chu Bái Bì[1'>.”
[1'> Chu Bái Bì là địa chủ ác bá dưới ngòi bút của Cao Ngọc Bảo, nhân vật nam phản diện nổi danh.
Vẻ mặt của cô rốt cuộc cũng không còn trầm trọng.
Trữ Mạt Ly vừa đi về phía xe, vừa đưa lưng về phía Trầm Khánh Khánh, phóng khoáng phất phất tay: “Động nã