Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
ị tôi nắm trong lòng bàn tay rồi. Cô, vĩnh viễn không biết được cảm giác này tuyệt vời thế nào đâu.”
An Thiến đáp lễ nói: “Quả thật tôi chẳng biết cái tư vị cả đời bị coi là thế thân nó như thế nào, cô cứ vui vẻ thưởng thức vậy.”
Ở trước mặt kẻ thù, cho dù có nhiều vết thương hơn nữa cũng không thể ngã quỵ.
Trầm Khánh Khánh vẫn lạnh như băng nói: “Tôi sẽ, cô vẫn nên dành nhiều thời gian giữ chặt lấy hàng nhái của cô đi, bằng không, ngay cả hàng nhái cũng không có đâu.”
Trầm Khánh Khánh nhanh chóng đến ô tô, từ sau gương chiếu hậu Thuyền Trưởng thấy sắc mặt trắng xanh của cô thì không khỏi hoảng sợ: “Chị Khánh Khánh, chị không sao chứ?”
Trầm Khánh Khánh vội khoác áo măng tô, ngồi ra ghế sau: “Lái xe.”
Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao Phương Thuấn phải mờ ám để lại câu bình luận kia, Trầm Khánh Khánh cô chính là cái bia ngắm, bị người ta lợi dụng. An Thiến bị chọc giận, rốt cuộc bùng nổ, tất cả lời mắng nhiếc hôm nay cô ta nói càng sắc nhọn, càng độc ác hơn trước, cô ta không thể bằng mặt với cô, cô ta sẽ kéo cô cùng rơi vào vực sâu đen tối.
Trầm Khánh Khánh bỗng nhớ tới khi cô vừa cắt tóc ngắn, dáng vẻ Trữ Mạt Ly rất mất tự nhiên, giống như gặp quỷ, còn có dây chuyền của anh ta, Trầm Khánh Khánh nhìn bản thân trong gương xe, bất chợt cười một tiếng, khó trách khi đó anh ta khẩn trương như vậy, bình thường cũng không dám cho cô sờ, hóa ra là sợ cô biết bí mật ấy.
Cô lạnh đến mức toàn thân run rẩy, bất kể áo măng tô kéo chặt thế nào, loại khí lạnh không ngừng ngấm vào người, tích tụ trong cơ thể.
Trầm Khánh Khánh xuống xe, không nghe thấy Thuyền Trưởng nói gì, bước chân như không có thực, căn bản không chú ý phía sau có hai người đứng.
Đột nhiên, có một bàn tay giữ chặt cô, cô vừa quay đầu lại, ánh mắt nhìn như không có tiêu cự.
“Em đi bước nữa là đụng tường.”
Khuôn mặt tuấn mỹ của Trữ Mạt Ly gần trong gang tấc, đuôi mày khẽ cong, khóe mắt mỉm cười, tâm trạng tốt không thể nói bằng lời.
Khoảnh khắc này, trong lòng Trầm Khánh Khánh sông cuộn biển gầm, trong bụng như xoắn vào nhau, kéo đến tận trái tim. Cô nhìn anh giữ chặt tay mình, chợt cảm thấy thực chói mắt, không hiểu sao nội tâm lại trào lên phản cảm, phản ứng lại, gạt tay anh.
Sắc mặt Trữ Mạt Ly thay đổi, nhưng bình thản thu tay: “Tâm tình không tốt?”
Trầm Khánh Khánh vừa muốn mở miệng, ai ngờ lại vang lên một giọng nói trẻ con: “Dì Khánh Khánh, tâm trạng dì không tốt ạ? Mặc kệ tâm trạng không tốt, chúng ta lập tức xuất phát đi chơi thôi ~!!”
Trầm Khánh Khánh giật mình, cúi đầu nhìn, cô bé con ôm thắt lưng cô, khuôn mặt nhỏ bé tươi cười rạng rỡ.
Cơn giận thiêu đốt Trầm Khánh Khánh phút chốc bị nuốt vào cổ họng, chú ý đến Liễu Liễu, cô cố gắng mỉm cười, làm bộ như không rõ lắm: “Đi ra ngoài chơi? Liễu Liễu, hôm nay dì không thể chơi với con được, dì vừa mới tan tầm, cần nghỉ ngơi đó.”
“Dì Khánh Khánh, dì không thể nuốt lời, nuốt lời là cún con.” Liễu Liễu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, “Dì đồng ý ra biển chơi cùng ba ba với con rồi mà.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt: “Cái gì?” Cô lập tức hỏi Trữ Mạt Ly, “Hôm nay xuất phát? Rất vớ vẩn, tôi chưa chuẩn bị gì cả, anh định để tôi đi thế nào hả?”
Trữ Mạt Ly cười không nói, chỉ về phía sau cô.
Trầm Khánh Khánh quay đầu lại, sau đó cô thấy Ada đầu đầy mồ hôi kéo hai va li hành lý lớn từ nhà cô đi ra, thở hồng hộc nói với cô: “Chị Khánh Khánh, đồ đạc linh tinh của chị em đều chuẩn bị cẩn thận lắm, chị yên tâm, đầy đủ mọi thứ rồi. Phía đạo diễn Lí đã có Ted xin nghỉ giúp chị, tất cả đều ổn thỏa, chị yên tâm đi nghỉ phép đi.”
Trầm Khánh Khánh hít một hơi, phân phó Ada: “Mang hành lý lên xe.”
Cô lập tức ngồi vào trong xe, lại thay đổi vẻ mặt, mỉm cười thật chuẩn rồi vẫy tay: “Con lại đây đi, chúng ta đi thôi.”
Liễu Liễu lại sửng sốt, đột nhiên vui vẻ chạy lên xe, ngồi bên cạnh Trầm Khánh Khánh: “Ôi chao, dì Khánh Khánh, con tưởng dì lại cãi nhau với ba ba chứ.”
Ở trước mặt đứa nhỏ, cô luôn không có cách nào nói dối, khi cô đang xấu hổ, Trữ Mạt Ly khởi động xe, sau đó nhẹ nhàng giải thích với con gái: “Con à, chúng ta không cãi nhau, nếu chúng ta mà cãi nhau, mọi thứ sẽ không như bây giờ.”
Liễu Liễu lại nghiêng đầu suy nghĩ, gật đầu cười nói: “Vâng, nếu hai người cãi nhau, dì Khánh Khánh nhất định sẽ chửi biến thái, ha ha.”
Trầm Khánh Khánh nhất thời 囧, ánh mắt Trữ Mạt Ly ẩn chứa ý tứ khó hiểu: “Em dạy hư trẻ con rồi.”
Khóe miệng Trầm Khánh Khánh co rụt lại, dặn dò bản thân, phải nhẫn.
Lần này Trữ Mạt Ly tự mình lái xe đến sân bay, thời gian vừa đúng, sau đó ba người lớn nhỏ tiến vào đại sảnh sân bay, Trầm Khánh Khánh cái gì cũng chẳng quản, có phần vui sướng khi người ta gặp họa lúc thấy Trữ Mạt Ly giải quyết mấy va li hành lý lớn, để mình anh đi làm thủ tục đăng ký, cô thì trốn ở góc với Liễu Liễu. Chờ Trữ Mạt Ly chuẩn bị ổn thỏa, ba người đi vào khoang máy bay bằng cửa VIP.
Người trong khoang hạng nhất rất ít, bọn họ ngồi hàng ghế bên trái ở tận cùng, thêm nữa không ai ngờ