Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

u mệt mỏi giơ túi nhỏ hỏi Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh nhìn vô số đầu người ở cửa ra vào, còn có nhân viên vô cùng bình tĩnh đối chiếu giấy tờ, Trầm Khánh Khánh thầm lắc đầu, nhưng cô vẫn an ủi bé: “Nhanh thôi, con mệt thì dựa vào người dì.”
“Ba con đâu ạ?”
“Ba con sẽ trở lại nhanh thôi.”
Liễu Liễu yên tâm nhắm mắt lại, tựa vào vai Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh ngồi xổm trên mặt đất vỗ nhẹ lưng bé.
Trầm Khánh Khánh thử bế cô bé, chỉ là hai năm nay đứa nhỏ này cao lên nhiều, cô thật sự không có sức. Đúng lúc này, Trữ Mạt Ly rốt cuộc xuất hiện, lập tức bế Liễu Liễu lên: “Liễu Liễu, đến đây với ba.”
Cô bé ngủ mơ màng, mắt nhắm mắt mở nhào vào trong lồng ngực Trữ Mạt Ly, Trữ Mạt Ly thuận tay bế bé lên để bé ngủ thoải mái hơn. Cùng lúc đó, trong tay anh còn cầm vé máy bay, hộ chiếu, visa, trên người mang hai túi lớn, cánh tay phải cởi áo khoác ngoài. Ngược lại Trầm Khánh Khánh, đeo kính đen, cầm điện thoại, một thân thoải mái.
Trầm Khánh Khánh cũng chỉ nhìn lướt qua, không định giúp đỡ, cô hờ hững lấy hộ chiếu với visa của mình, quay người tiếp tục xếp hàng.
Thời gian chờ đợi tính từng giây, rất nhiều đứa trẻ không chịu được loại không khí này, nghịch ngợm xung quanh, có một thằng nhóc người Mĩ chạy loạn đụng vào Trữ Mạt Ly. Túi đeo trên vai trái anh trượt mạnh xuống dưới, sức nặng đè xuống khiến anh suýt không bế được Liễu Liễu, Liễu Liễu ở trong lòng anh, bất an giãy dụa một chút, quay đầu đi, lại ngủ tiếp.
Trữ Mạt Ly khẽ thở ra, nhưng anh cũng không có cách nào kéo túi lên. Trầm Khánh Khánh thấy anh, cười lộ cả một hàm răng trắng, vẫn không định giúp đỡ.
Vẻ mặt của cô là đang nói như thế này này, mau nhờ tôi, có lẽ tôi còn cân nhắc giúp anh một chút.
Trữ Mạt Ly cười cười không cho là đúng, cánh tay trái lập tức thả ra, cái túi kia “cộp” một tiếng, rơi xuống đất.
Trầm Khánh Khánh trợn mắt há mồm, đây chính là túi của cô, nơi đó có máy ảnh, máy quay, ipad…
Trữ Mạt Ly cười dịu dàng, rất vô tội, rất đả thương người: “Xin lỗi, tôi không muốn đánh thức Liễu Liễu.”
Trầm Khánh Khánh cứng miệng, mặt không biến sắc nhặt đồ lên.
Xem như anh lợi hại.
Khi nhập cảnh, Trầm Khánh Khánh đợi ở phía trước, Trữ Mạt Ly theo sát phía sau.
“Anh đi theo tôi làm gì?”
“Chúng ta đi cùng nhau.”
“Ai đi cùng anh chứ?”
“Vé máy bay của em do tôi trả.”
“…”
Hai người đứng song song, cô gái mang vẻ mặt bao công, chàng trai trái lại vẫn thờ ơ không để ý.
Hình như họ là người một nhà, hình như lại là chủ nợ đuổi theo con nợ, càng giống một người mẹ giận dỗi và cục cưng đang ngủ, cùng một người ba cực kỳ bình tĩnh.
Nhân viên kiểm tra nói một câu với Trầm Khánh Khánh bằng thứ tiếng Anh sứt sẹo, Trầm Khánh Khánh ngẩn người, không nghe được.
“Anh ta bảo em tháo kính râm xuống.” Trữ Mạt Ly tốt bụng nhắc nhở.
Trầm Khánh Khánh thầm mắng một câu, lập tức tháo kính râm xuống. Lại qua một lần kiểm tra đối chiếu, ba người thuận lợi thông qua. Trầm Khánh Khánh bỏ lại Trữ Mạt Ly, đi thật nhanh, qua vài cửa kiểm tra, rốt cuộc lấy được hành lý của mình, khi ra khỏi sân bay, trời đã dần rạng sáng.
Ngoài cửa có đủ loại người giơ biển hiệu, trong đó mấy chữ to “Ngài Trữ Mạt Ly” thật dễ thấy.
Trầm Khánh Khánh đi qua, người nọ chỉ nhìn cô một cái, dịch về bên cạnh.
Trầm Khánh Khánh kéo hành lý lại, muốn dùng tiếng anh chào hỏi anh ta, nhưng cô còn chưa nói được chữ nào, đối phương đã nói trước bằng tiếng Anh rằng, thật ngại, tôi đang đợi người, nếu cô muốn tìm hướng dẫn viên du lịch, mời qua bên kia. Ngón tay chỉ vào đám người đang hút thuốc, là những hướng dẫn viên tự do.
Lúc này Trữ Mạt Ly bế Liễu Liễu chậm chạp đi tới, nói tiếng Trung với anh ta: “Tôi là Trữ Mạt Ly.”
Hướng dẫn viên du lịch kia lập tức mặt mày rạng rỡ, nhiệt tình nhận lấy hành lý của anh, trả lời bằng tiếng Trung: “Ngày Trữ, xin chào, tôi họ Trần, là Hoa Kiều, gọi tôi Trần Đạo được rồi. Đi đường vất vả, đây là khăn ướt, ngài lau mồ hôi, còn có đồ uống lạnh nữa. Bây giờ Trung Quốc đang rất lạnh, ở nơi này của chúng tôi thì cả năm đều ấm như vậy.” Anh ta lại đưa nước tặng hoa, thấy cục cưng xuống khỏi Trữ Mạt Ly, lập tức nói, “Xe ở ngay phía trước, để con gái anh vào xe nằm ngủ đi.”
“Được.”
Trầm Khánh Khánh hoàn toàn bị phớt lờ.
“Trữ Mạt Ly!”
Trầm Khánh Khánh giậm chân, đuổi theo.
“Em đi cùng tôi hả?” Trữ Mạt Ly quay đầu lại, tỏ vẻ nghi hoặc, sau khi thấy vẻ mặt sắp bùng nổ của Trầm Khánh Khánh, lại ra vẻ hiểu ra, “Tôi nhớ ra rồi, em là hành khách theo tôi xin chữ ký.”
Có thể diễn thật cơ đấy, người đàn ông này có tham vọng trả thù quá lớn!
Trầm Khánh Khánh thực sự nghiến răng nghiến lợi, giả vờ cười: “Đúng vậy, chính là tôi, ngài già rồi mà vẫn còn nhớ rõ nhỉ?”
Sau đó, Trữ Mạt Ly cuối cùng cũng giới thiệu với Trần Đạo: “Đây là vị hôn thê của tôi, tính tình cô ấy không tốt lắm.”
Trầm Khánh Khánh vừa rồi còn nhớn nhác, nháy mắt như bị đá đập trúng, sau vài giây cứng ngắc, chuẩn bị mở miệng mắng, Trữ Mạt Ly lại cố tình “hừ” một tiếng: “Đừng làm ầm với con gái.”
Lời nói