Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

y là ý gì hả, rõ han hoàng đế chính là hoàng đế. Mình phải hỏi cậu một chút, cậu với anh ấy nói chuyện thế nào?”
Trầm Khánh Khánh ù ù cạc cạc: “Cái gì mà nói chuyện thế nào?
Ù ù cạc cạc lây tới Quân Quân, cô kinh hô một tiếng: “Không phải hai người đang yêu nhau sao?”
Trầm Khánh Khánh hóa đá ba giây, thốt lên một câu: “Cậu nói cái quỷ gì hả, sao mình có thể nói chuyện yêu đương với anh ta chứ!”
“Không phải sao?” Quân Quân càng han chấn động, không tin, “Bây giờ tâm trạng cậu hoàn toàn giống phụ nữ đang yêu.”
Trước mắt Trầm Khánh Khánh tối sầm lại, suýt nữa ngất đi, cô nghiến răng nói: “Sao có thể.”
Điện thoại lại vang lên, Trữ Mạt Ly nhắn tin đến. Trầm Khánh Khánh nhanh chóng nhắn lại một câu, Quân Quân đã bắt được khoảnh khắc này: “Cậu nên soi gương đi, xem cái vẻ mặt lúc cậu nhắn tin trả lời kìa!”
Trầm Khánh Khánh ra vẻ trấn định: “Vẻ mặt mình làm sao hả?”
Quân Quân xoa xoa mặt cô ấy một phen, cười xấu xa: “Chậc chậc, đó gọi là ngọt ngào nha!”
Trầm Khánh Khánh ngây người, hồ đồ nhìn vẻ mặt xấu xa của Quân Quân, sau đó chợt bắt lấy tay cô, nói lầm bầm: “Hôm nay cậu muốn chết hả?”
Quân Quân không hề sợ cô, lại còn nói lời thấm thía: “Khánh Khánh, đừng nhìn sự thật mơ hồ nữa, cậu thích hoàng đế là chuyện rất bình thường. Anh ấy với cái người họ Quý gì gì kia, thật xin lỗi mình quên tên hắn rồi, tóm lại, bọn họ không giống nhau.”
Thần kinh Trầm Khánh Khánh đã bị Quân Quân khuấy động nên không thể bình thường, tự hỏi: “Cậu bị tâm thần rồi, sao mình có thể thích Trữ Mạt Ly, không có khả năng!” Trầm Khánh Khánh nói liền hai lần từ không có khả năng, lại nói, “Mình… mình tuyệt đối sẽ không làm chuyện có lỗi với Quý Hàm, mình sẽ không phản bội hôn nhân của mình,” Trầm Khánh Khánh lại nói thầm một câu, “Dù vấn đề giữa bọn mình bây giờ rất lớn.”
Quân Quân bắt chước cách nói chuyện của cô, mất hứng nói: “Mình… mình… Đừng mình nữa, cậu chính là loại nghĩ một đằng nói một nẻo.” Lập tức Quân Quân nghiêm túc, “Khánh Khánh, hạnh phúc là chuyện cả đời, có lẽ trước kia cậu thích Quý Hàm, nhưng cậu kiên trì lâu như vậy, bây giờ cậu được cái gì, cậu xác định hắn là người cho cậu hạnh phúc cả đời sao? Chuyện này với chuyện phản bội, rất xin lỗi rằng nó không han quan, ai bảo cậu nhất định phải treo cùng cây với hắn? Lại nói tới bà mẹ cực phẩm của hắn, còn cả mấy năm nay hắn đeo cái mặt đen như than, như kiểu kiếp trước cậu thiếu nợ hắn vậy, mình nghĩ đầu óc hắn có bệnh rồi đấy, hắn không xứng với cậu. Chẳng lẽ bây giờ cậu còn thích hắn sao?”
Vấn đề này cô đã lảng tránh từ lâu, lảng tránh rất nhiều người, ở trước mặt Quân Quân, Trầm Khánh Khánh không muốn nói dối: “Thứ tình yêu gì đó, từ năm thứ hai chúng mình kết hôn đã tiêu tan hết rồi. Chỉ là, cậu biết mình, mình không có cảm giác an toàn, từ sau khi mẹ mình thần chí không rõ, trên đời này, chỉ có Quý Hàm cho mình chỗ dựa.”
“Ai nói hả, tuyệt đối sẽ có một người cùng cậu đi tới già, sẽ thật han thật dạ với cậu, vĩnh viễn không vứt bỏ cậu. Cậu nhìn mình đây, trước kia mình cũng tưởng đời này không tìm được Kiều Hàn Thâm. Cậu cũng vậy, đừng ép bản han nữa, không thương sẽ không yêu, buông tay đi, cậu là nữ hoàng, muốn tự do thế nào thì tự do như thế, ai dám bắt cậu theo họ chứ.”
Quân Quân nói thật xúc động, tình cảm của cô như được một luồng ánh han chiếu rọi, rọi đến từng góc tối trong han Trầm Khánh Khánh.
Giờ phút này đột nhiên tĩnh lặng như vậy, thời gian như ngừng trôi.
Trên sô pha, nồi lẩu vang lên tiếng ùng ục ùng ục, thịt dê ngon lành quay tròn, tỏa hương bốn phía, kích thích đầu óc Trầm Khánh Khánh, cô chợt nhớ ra rằng cô đến đây ăn uống.
“Ăn đi, nói nhiều như vậy, mình thấy đói rồi.”
“Hiểu rõ rồi chứ?”
Trầm Khánh Khánh chau mày: “Cậu đang nói chuyện với ai vậy, mình còn cần cậu dạy sao.”
Quân Quân cười tít mắt: “Ha ha, han ái, mình rất thích vẻ mặt khinh miệt này của cậu.”
Hai người đang ăn vui vẻ, Ted gọi điện thoại bảo Trầm Khánh Khánh lập tức xem Weibo.
Giọng điệu của Ted thật khẩn trương, Trầm Khánh Khánh quá quen với vẻ cằn nhằn của cậu ta, chậm chạp đăng nhập Weibo.
Sau đó, cô trợn tròn mắt.
“Sao vậy?”
“Có lẽ tớ vừa được lên trang nhất.” [1'>
[1'> weibo top hot famous (data.weibo.com/top/hot/famous‎).
Cô đưa điện thoại cho Quân Quân xem, dưới status liên quan đến hoàng đế, xuất hiện một cái tên sáng chói, nội dung comment lại càng thêm chói mắt: thật ra, anh rất có thiên phú kể truyện cười.
Một câu mập mờ lại làm nổ tung Weibo của Trầm Khánh Khánh.
Quân Quân trợn mắt há mồm: “Hắn điên hả?”
Người kia kí tên là, Phương Thuấn.






Trầm Khánh Khánh đoán không sai, sáng sớm hôm sau, cô “vinh hạnh” có mặt trên các mặt báo giải trí lớn, công chúng nhanh chóng đặt tên scandal này là “Weibo của Trầm Khánh Khánh.”
Phóng viên tới cửa chứng thực không ngớt, về phía Trầm Khánh Khánh cô chưa trả lời một từ, vẫn không có câu trả lời thuyết phục như trước, kể cả những phóng viên truyền thông có quan hệ khá tốt với Trầm K