Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
Trầm Khánh Khánh và Trữ Mạt Ly dám lộ liễu đi cùng nhau, còn không mang theo quản lí nào, nên mãi đến khi bọn họ xuống sân bay cũng chưa bị ai phát hiện. Trữ Mạt Ly không cố ý bao cả khoang hạng nhất, ngồi xuống chỗ ngồi trong vé máy bay, Trầm Khánh Khánh và Liễu Liễu ngồi sau anh.
Trữ Mạt Ly gọi tiếp viên hàng không tới, quay đầu hỏi: “Em muốn uống gì?”
Trầm Khánh Khánh xa cách mang mặt nạ che mắt, phủ thêm mũ, giả vờ ngủ.
Liễu Liễu giơ bàn tay nhỏ bé: “Nước trái cây ạ.”
Trữ Mạt Ly thấy thế, cũng không giận, trực tiếp nói với tiếp viên hàng không: “Hai ly vang đỏ, một ly nước trái cây.”
Ánh mắt cô tiếp viên hàng không kia đảo quanh Trữ Mạt Ly, mãi một lúc lâu sau mới phản ứng lại, lập tức gật đầu đồng ý, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt không rời vào người anh.
Vang đỏ nhanh chóng được mang lên, đồng thời tiếp viên hàng không nọ khẩn trương vạn phần đưa ly rượu cho Trữ Mạt Ly, như sợ bản thân hít thở nặng nề sẽ làm đổ rượu trên người vị hoàng đế này. Sau đó cô nàng đặt trước mặt Trầm Khánh Khánh một ly khác, nhân cơ hội đánh giá cô gái này, nhưng nhất thời lại không nhận ra. Mà khi cô nàng đang nhìn chăm chú, Trữ Mạt Ly thản nhiên hừ một tiếng: “Không còn việc gì nữa.” Tiếp viên hàng không như ở trong mộng giờ mới tỉnh, cười ngượng ngùng, vội vàng đi ra.
Trữ Mạt Ly đứng dậy đến trước mặt con gái: “Ba ba đổi ghế với con, ba có chuyện muốn nói với dì.”
Con gái nhỏ của boss bĩu môi không tình nguyện, Trữ Mạt Ly đành vội hứa hẹn: “Trong khoảng thời gian này con muốn ăn bao nhiêu đồ ngọt cũng được.” Vì thế, cô bé mới vừa lòng đổi chỗ.
Trữ Mạt Ly ngồi xuống bên cạnh Trầm Khánh Khánh, lấy ly rượu huých nhẹ vào cô: “Nói chuyện?”
Trầm Khánh Khánh giả vờ ngủ thật rất giống, nhưng hơi thở của cô vẫn bán đứng cô.
Trữ Mạt Ly nhích gần về bên phải, nói thầm: “Em định năm ngày nữa đều mang cái dạng này à? Tôi thì không sao, nhưng Liễu Liễu chắc chắn sẽ hỏi, vì sao dì Khánh Khánh lại tức giận với ba ba. Sau đó, tôi sẽ vô tội trả lời, ba cũng không biết, ba chưa làm gì cả.”
“Chưa làm gì cả? Nói dễ nghe quá nhỉ.” Trầm Khánh Khánh đột nhiên sống lại, mở mặt nạ che mắt căm giận trừng anh.
Trữ Mạt Ly lắc nhẹ ly rượu, ra vẻ rốt cuộc cũng sáng tỏ, thậm chí khóe miệng mỉm cười thật sâu: “Xem ra người đắc tội với em là tôi rồi.” Nhưng anh lại tỏ ra khó hiểu, “Tôi không nhớ là tôi đã làm gì cả, hay là tôi không vào weibo của em chứng thực thân phận nhỉ?”
Trầm Khánh Khánh nở một nụ cười quỷ dị: “Trong lòng anh tự rõ, còn muốn tôi nhiều lời sao, loại người giả nhân giả nghĩa. Cảm ơn anh hôm nay kéo tôi lên máy bay, 5 ngày sau tôi sẽ không để anh sống yên đâu.” Cô nhếch miệng, tình trạng rút đao này quả thực chính là dũng sĩ quyết tử đi khiêu chiến.
Dứt lời, cô tiếp tục mang mặt nạ, bịt tai, ngủ!
Trữ Mạt Ly trầm mặc, anh vẫn đang suy nghĩ, ngày hôm qua còn nhắn tin với anh, thậm chí còn cười nhạo truyện cười của anh càng ngày càng nhạt, hôm nay đột nhiên xây bức tường cao ngăn cách quan hệ giữa bọn họ, còn lắp đặt những cơ quan giết người. Hiển nhiên, có vấn đề rất lớn.
Suốt 6 giờ bay, hai người không nói câu nào, một người ngủ, một người chơi với con gái.
Khi đến đảo Bali, đã là rạng sáng.
Kỳ thật Trầm Khánh Khánh cũng chẳng thể nào ngủ ngon, cơ bản là cô tự mình tra tấn mình, một khi trong lòng có vấn đề, cô liền dốc sức nghĩ, nghĩ đến khi nơron của mình hoảng hết, nên khi xuống máy bay sắc mặt của cô lại đen thêm vài phần.
Ngay khi bọn họ đi xuống, cô nàng tiếp viên hàng không kia lập tức chạy đến xin ký tên, vì quá gấp gáp nên nói không thành lời: “Anh là Trữ Mạt Ly sao, có thể kí tên cho tôi được không?”
Trữ Mạt Ly cũng nói không hề dấu giếm: “Nếu bây giờ cô không nhìn chằm chằm vào cô gái bên cạnh tôi đây, tôi có thể kí tên cho cô.”
Tiếp viên hàng không lập tức quẫn bách thu lại ánh mắt đặt trên người Trầm Khánh Khánh.
Ai ngờ Trầm Khánh Khánh đột nhiên nói: “Woa, hóa ra người giúp tôi gọi vang đỏ chính là Trữ Mạt Ly tiếng tăm lừng lẫy sao? Anh cũng ký tên cho tôi với! Tôi không nhận ra anh, vài năm không gặp, anh già đi nhiều rồi.”
Trầm Khánh Khánh cùng cô nàng kia đưa giấy ra, hành động rất thật, yêu cầu chân thành như vậy, nhất là mấy chữ cuối cùng còn nghiến răng nghiến lợi, thật rõ ràng.
Trữ Mạt Ly nhìn cô một cái, diễn với cô, cười nói rất phong độ: “Đừng khách sáo.”
Tiếp viên hàng không rối loạn, mãi đến khi bọn họ xuống máy bay vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc cô gái kia có thật là bạn gái của Trữ Mạt Ly hay không.
Sân bay đảo Bali lúc này kín hết chỗ ngồi, du khách đến từ nhiều nước khác nhau nói các ngôn ngữ khác nhau, vài nhân viên địa phương chìm ngập trong đám người làm việc. Trữ Mạt Ly đi đăng ký, Trầm Khánh Khánh không dám buông lỏng tay một khắc, sợ không cẩn thận một chút thì cô bé sẽ bị lạc mất. Khi trên máy bay Liễu Liễu rất hoạt bát, nhưng khi xuống máy bay lại yên lặng, hơn nữa ở đây nhiều người ồn ào, bé không thích, ủ rũ theo sát Trầm Khánh Khánh, được hai người bao bọc, mí mắt đã bắt đầu đánh nhau.
“Còn bao lâu nữa mới tới ạ?” Liễu Liễ