Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
hánh Khánh cũng bị từ chối cho vào. Giải quyết vấn đề này thoạt nhìn đơn giản, nhưng Trầm Khánh Khánh hiểu rõ giới truyền thông, họ sẽ không dễ dàng để scandal này tan thành mây khói. Nếu Trầm Khánh Khánh phủ nhận, như vậy bọn họ sẽ cho rằng đó là bom khói, là lạt mềm buộc chặt, hừ hừ, cô cũng không mong có ngày bình lặng, nhưng đám phóng viên đáng sợ nhất định sẽ lôi những chuyện từ khi cô khởi nghiệp đến bây giờ, đặt là “Scandal tình ái” của cô, không thể không lôi Trữ Mạt Ly ra nói, so sánh “sâu sắc” vị thiên vương đã ẩn lui này với siêu sao đang nổi, nhất định khơi lại tuyên bố “theo đuổi” của Trữ Mạt Ly ngày trước.
Lúc này, Trầm Khánh Khánh giữ im lặng, cô tắt điện thoại, vẫn quay phim như mọi khi. Hôm nay không khí trường quay có phần kỳ lạ, Trầm Khánh Khánh trước sau như một luôn tới đúng giờ, đợi đạo diễn sắp xếp. Trong lúc đó Phương Thuấn chỉ ngồi cách cô một ghế, một đế một hậu này đều đang bị vây giữa vòng lốc xoáy, nhưng hai người vẫn nhàn nhã, cũng không có phản ứng gì, không khí hôm nay vẫn giống như hôm qua, tin đồn hôm nay vẫn nhàm chán như hôm qua.
Đạo diễn Lí hô quay phim, hai người nhập vai rất nhanh, đóng vai một đôi đồng nghiệp tranh giành địa vị, lại không ngờ càng đối chọi càng gần nhau, hai bác sĩ nảy sinh tình cảm.
Chỉ là, muốn nói chuyện weibo không ảnh hưởng gì tới hai người họ, đó là chuyện không thể.
“Sao có thể, anh như mặt trời ban trưa, còn cần phải dựa hào quang sao.”
“Thật ra” dường như Phương Thuấn hơi do dự, nói thật nhỏ, “Tôi chỉ muốn giúp cô với Trữ tổng một lần.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, đầu óc có phần đứng hình, đúng lúc cô muốn hỏi vì sao, đạo diễn Lí hô “Action”, vì thế, vấn đề này bị mắc lại, kéo dài cả một ngày. Chiều nay kết thúc công việc đặc biệt sớm, khi tan việc, Trầm Khánh Khánh lập tức đi tìm Phương Thuấn, không chú ý tới ánh mắt ý vị thâm trường của đạo diễn Lí.
Cô ngăn lại ngay khi Phương Thuấn lên xe, trực tiếp hỏi: “Buổi sáng anh nói thế với tôi là có ý gì, cái gì mà giúp tôi với Trữ tổng một lần?”
Phương Thuấn đeo kính đen, chỉ thấy hắn khẽ nhếch miệng, cười nói: “Cô không muốn thấy phản ứng của Trữ tổng sau khi thấy tin đồn này sao?”
Trầm Khánh Khánh ôm hay tay, ra vẻ hứng thú: “A? Vì sao anh ta phải có phản ứng?”
Phương Thuấn nhìn quanh bốn phía, đột nhiên tháo kính đen, cúi xuống nói bên tai Trầm Khánh Khánh: “Không muốn thấy anh ta ghen sao?”
Trầm Khánh Khánh lập tức quay đầu, lui về sau hai bước, sờ vành tay nhạy cảm, nhíu mày nói: “Anh đang làm một chuyện rất nhàm chán, Trữ Mạt Ly sẽ không ghen.”
“Biết đâu được.”
“Nhưng tôi biết có một người sẽ ghen.”
Phương Thuấn tò mò nhìn Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh đi qua vai hắn, nhìn về phía sau hắn: “Cô ta đến rồi.”
Phương Thuấn nhìn theo ánh mắt của Trầm Khánh Khánh, một cô gái toàn thân mặc áo khoác màu đen tinh xảo, đeo kính đen rất lớn, bước nhanh về phía bọn họ.
“Tôi không tìm anh.” An đại mỹ nữ đứng trước mặt bọn họ, cũng không thèm nhìn Phương Thuấn, chỉ thẳng vào Trầm Khánh Khánh, “Tôi tìm cô.”
Phương Thuấn cười lạnh lùng, rất phong độ khoát tay nói: “Xin cứ tự nhiên.” Sau đó bước thẳng lên xe, chạy lấy người.
Trầm Khánh Khánh không muốn tiếp đón cô gái này chút nào, chỉ là cô sẽ không làm chuyện không có phong độ như vậy.
“Để tôi đoán xem câu đầu tiên cô nói là gì nhỉ?” Trầm Khánh Khánh đặt một ngón tay trên cằm, ung dung bắt chước giọng điệu của An Thiến, nói: “Trầm Khánh Khánh, cô càng ngày càng đê tiện. Trầm Khánh Khánh, cô thật khiến tôi ghê tởm. Trầm Khánh Khánh, cô đắc ý không được lâu đâu. À, hay là, Trầm Khánh Khánh, cô rốt cuộc muốn cướp của tôi bao nhiêu thứ? Tuy rằng tôi muốn nói, tôi rất thích đối đầu với cô, nhưng mà, tôi vẫn nên giải thích, chuyện này không liên quan tới tôi, tôi rốt cuộc cũng chẳng thể ngăn hắn viết gì trên weibo của tôi cả. Nói lại lần nữa, tôi không có hứng thú với hắn ta.”
Tuy nhiên, lời nói Trầm Khánh Khánh không khiến An Thiến động một cái lông mi nào, cô ta không thất thố như lần gặp mặt trước đó, khuôn mặt trang điểm tinh xảo hiện lên vẻ đáng thương.
Gần đây An Thiến đang quay một bộ điện ảnh vùng sông nước Giang Nam, giọng điệu khi nói chuyện cũng có phần mềm mỏng: “Cô cũng có lòng tự trọng, sao có thể hứng thú với hàng nhái chứ, tôi tin tưởng cô mười hai vạn lần.”
Ha ha, thật giả tạo, giả tạo đến mức Trầm Khánh Khánh buồn nôn. Nếu không để tâm, ai lại bị thần kinh phát tác đi máy bay cả đêm trở về, sau đó vội vàng tìm cô nói chuyện nhẹ nhàng như vậy. Nhưng lần này cô thực sự vô tội.
Trầm Khánh Khánh có phần khó chịu với thái độ này, nhưng cô vẫn kiên nhẫn với cái tính thích dây dưa của cô ta: “Đúng vậy, tôi sẽ không giành ai cả.”
“Ha ha.” An Thiến cười trầm thấp, sau lại lắc đầu tiếc hận, lại là vẻ mặt đáng thương này.
“Mọi người đều bận, nếu cô không phản đối, tôi cần về nhà ngủ.”
An Thiến nhẹ nhàng gọi Trầm Khánh Khánh: “Từ từ, tôi thấy cô vẫn không biết gì, thật sự rất đáng thương, nên tôi quyết định nói cô biết sự thật.”
Trong lòng Trầm Khánh Khánh căng thẳng, như