Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1752 lượt.
i phòng khách, Trữ Mạt Ly đang nhắm mắt ngồi trên sô pha, nhìn từ xa là một bức tranh tĩnh lặng.
Anh nghe thấy động tĩnh thì lập tức mở mắt ra: “Tắm rồi? Vậy em đi ngủ trước đi.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, ngủ? Đó là một vấn đề lớn. Cô nhìn lại cái giường lớn duy nhất trong phòng nghỉ, nhíu mày: “Giường đâu?”
“Em có thể nằm bên trái, Liễu Liễu nằm giữa, tôi ngủ bên phải.”
“Nằm mơ đi.” Trầm Khánh Khánh dứt khoát nói, “Tôi với Liễu Liễu ngủ trên giường, anh ngủ sô pha.”
Trữ Mạt Ly nở nụ cười: “Sao tôi lại cho em ngủ cùng con gái tôi trên một cái giường nhỉ?”
Trầm Khánh Khánh giật mình, ngực bị đấm một cú hung ác, cô bất giác xiết chặt khăn tắm, cả người cứng ngắc.
Trên giường Liễu Liễu ngủ như thiên sứ.
Trầm Khánh Khánh nhìn bé chăm chú, rất hối hận đã nói câu nói kia, lại may mắn là bé đã ngủ, nếu để bé nghe thấy, cô không biết giải thích với bé rằng trong lòng cô có bao nhiêu yêu thích bé.
Cô rốt cuộc mở miệng: “Tôi xin lỗi, tôi không nên nói câu đó.”
“Câu gì?”
Trầm Khánh Khánh đè thấp giọng, cả giận nói: “Anh đừng bắt tôi nói lại lần nữa có được không?”
Trữ Mạt Ly lắc đầu: “Em không nói sai, em thật sự không phải mẹ Liễu Liễu.” Anh dừng lại, “Có điều, em rất yêu thương con bé, tôi thấy điều đó. Em có thể tức giận nói với tôi như vậy, nhưng không thể nói trước mặt con bé. Liễu Liễu rất nhạy cảm, có thể vì một câu nói này, cả đời này sẽ không nói chuyện với em nữa.”
Luôn tưởng Trữ Mạt Ly vô cùng tự đại, tính cách thâm trầm, nhưng hôm nay anh lại không nhân cơ hội này gây sự, lời nói bình tĩnh trầm ổn khiến Trầm Khánh Khánh chợt không biết nói gì đáp trả.
“… Tôi biết rồi.” Trầm Khánh Khánh không khỏi mạnh miệng, “Nhưng mà, là anh chọc tôi trước.”
“Được, vậy em nói cho tôi biết, sao tôi lại chọc em giận?”
Trầm Khánh Khánh muốn nói, lại không thể nói.
Trữ Mạt Ly từng bước đến gần, cúi đầu: “Tôi đổi câu hỏi khác vậy, hôm nay An Thiến nói gì với em?”
Trầm Khánh Khánh trừng lớn mắt: “Sao anh biết…”
Cô chợt ý thức được câu hỏi này có bao nhiêu ngu dại, chỉ cần tìm Thuyền Trưởng hỏi chút là có thể biết ngay.
“Không có gì cả.” Trầm Khánh Khánh phiền muộn cau mày.
“Em không nói thì tôi không thể giải thích được.”
“Không cần giải thích, tự tôi cũng có thể hiểu rõ.”
“À? Tôi lại không cho là như vậy.” Trữ Mạt Ly híp đôi mắt phượng, “Em đã không chịu nói, thì tôi chỉ có thể nói với em, bất kể cô ta nói chuyện gì, đều là giả cả.”
Trầm Khánh Khánh lập tức phản bác: “Sao anh biết là giả chứ?”
Trữ Mạt Ly hỏi lại: “Vậy sao em lại tin rằng cô ta nói thật, mà không muốn nghe tôi nói một câu. Khánh Khánh, tôi biết cô ta đã lâu nên hiểu rõ cô ta, em tốt nhất đừng tin lời cô ta nói, về sau cũng ít tiếp xúc với cô ta đi, đây là tốt cho em thôi.”
“Không cần anh dạy tôi phải làm thế nào, cô ta nói thật hay giả cũng chẳng quan trọng gì với tôi cả.”
Trữ Mạt Ly tới gần từng bước: “Chắc chứ, vẻ mặt của em không giống như không sao cả.”
Cũng chẳng liên quan tới thật lòng thật dạ, dường như Trầm Khánh Khánh trả lời theo thói quen: “Chuyện của anh, từ trước tới nay, với tôi đều không quan trọng.”
Cảnh tượng yên lặng ba giây.
Trữ Mạt Ly đột nhiên quay người lấy quần áo, sau đó đi tới phòng tắm, bình tĩnh nói: “Xét thấy giải thích của em, tôi chấp nhận, em ngủ giường, nhưng tôi cũng muốn ngủ.” Trầm Khánh Khánh mới vừa định nói một hơi dài, lại nghe anh nói, “Không được phản kháng.”
Nói xong anh đi vào phòng tắm, đóng sập cửa.
Trầm Khánh Khánh hít thật sâu, đến bên giường, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, sau đó nghiêng người nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia. Cô nằm sát vào bé, cẩn thận ôm bé vào trong lòng, yên lặng một lúc, thầm nói, xin lỗi con.
Rõ ràng đã ba giờ sáng, nhưng cô không hề buồn ngủ, thậm chí vô cùng khẩn trương, vẫn dựng thẳng tai chú ý động tĩnh sau lưng. Qua một lát, cô nghe thấy tiếng bước chân của Trữ Mạt Ly, anh tắt đèn. Sau đó, giường lõm xuống một bên, một mùi hương thơm ngát lan tỏa trên giường.
“Đưa chăn.”
Anh ở bên kia khẽ nói, sau đó cô cảm giác anh cúi người lại đây, cô cuống quýt dịch tới mép giường. Rồi anh vén chăn lại, quay người, lại im lặng như cũ.
Đây chắc chắn là một đêm khó khăn, dường như thời gian đặc biệt kéo dài, nhưng chỉ cách hai tiếng là tới buổi sáng. Trầm Khánh Khánh từ những ý nghĩ hỗn loạn rơi vào giấc mộng rối ren, ở trong mơ cô còn ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người Trữ Mạt Ly, như kết trái trong lòng cô, tràn đầy mật ngọt, một lớp lại một lớp…
Buổi sáng đến lặng yên không tiếng động, cửa chớp đã đóng lại, ánh mặt trời đẹp đẽ lợi dụng kẽ hở lách qua khe cửa.
Ngoài cửa sổ đúng là một trời đầy nắng, dường như nghe thấy cả tiếng cười sang sảng của trẻ thơ.
Khi Trầm Khánh Khánh tỉnh giấc, bên giường không một bóng người. Cô xuống giường mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến cô đột nhiên nảy sinh một loại tình cảm khó hiểu, chạm tới nơi mềm nhất trong lòng. Liễu Liễu ôm phao cứu sinh nghịch ngợm trong bể bơi, tươi cười sáng lạn hơn ánh mặt trời, Trữ Mạt Ly mặc áo khoá