Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
c dài ở trên bờ nhìn bé không ngừng, trong tay còn cầm các loại đồ chơi được bơm phồng, thật giống một người ba bình thường.
“Dì Khánh Khánh, sao giờ dì mới dậy thế, dì còn thích ngủ nướng hơn ba con nữa!”
Giọng nói vui vẻ của Liễu Liễu kéo cô trở về hiện thực, Trầm Khánh Khánh ngồi xổm bên bờ: “Con đã chơi rồi à, vui vẻ thế rồi kìa.”
Liễu Liễu vịn vào bờ cười tít mắt: “Ha ha, ba ba nói mấy ngày này con muốn chơi thế nào cũng được.”
Trầm Khánh Khánh ngẩng đầu, đúng lúc Trữ Mạt Ly cúi đầu, ánh mặt trời dịu nhẹ chiếu rọi khuôn mặt anh, cô đứng hình không biết phải làm sao, nghĩ tới ánh hào quanh trong mắt anh lại cảm thấy khó chịu.
“Bữa sáng ở trên bàn trong nhà ăn.” Trữ Mạt Ly không chút để ý nói.
Trầm Khánh Khánh yên lặng đi ăn sáng, nhận thấy nơi này phục vụ rất cẩn thận, toàn món cô thích, cà phê cũng không đắng không ngọt vừa đủ nóng. Bởi vậy, khi Trần Đạo hỏi cô: “Ngủ như thế nào, ăn như thế nào? Bày trí trong nhà thật sự dụng tâm đó.”
Trầm Khánh Khánh đeo kính râm, thản nhiên trả lời: “Ừ, nơi này phục vụ không tồi.”
Trần Đạo không kịp phản ứng: “Hả? Đây không phải…”
Trữ Mạt Ly lại cắt ngang lời anh ta nói: “Từ đây đến vườn chim mất bao lâu?”
“Khoảng nửa tiếng, tôi có thể giới thiệu một chút tình hình nơi đó cho mọi người.”
Vị hướng dẫn viên du lịch Hoa kiều này bắt đầu thao thao bất tuyệt, nhưng vừa nói lại phát hiện ba người nhà này rất không cho anh ta thể diện, mặc kệ anh ta khua môi múa mép như thế nào, đều không có phản ứng gì. Ngày trước khi tiếp nhận công việc này, anh ta vốn tưởng làm một người phiên dịch, nghĩ là rất thoải mái, ai biết gặp phải người quái gở như vậy.
Rơi vào bước đường cùng, anh ta kể vài truyện cười muốn giải tỏa không khí. Mới vừa nói xong, nữ chủ nhân chợt nở nụ cười, mắt anh ta rực sáng, thấy được tia hy vọng.
“Thú vị hơn truyện của anh đấy, bắt chước đi.” Trầm Khánh Khánh liếc nhìn Trữ Mạt Ly.
“Em thích truyện “đen tối” à, thì ra là như vậy.” Trữ Mạt Ly gật đầu bí hiểm.
“… Truyện “đen tối” cũng hay hơn truyện cười nhạt nhẽo của anh.”
Bé con bất thình lình ngẩng đầu, khờ dại hỏi: “Ba ba, cái gì là truyện đen tối ạ?”
“…”
Vì thế đòn sát thủ của hướng dẫn viên du lịch Trần Đạo cuối cùng cũng bị cướp đoạt.
Hai ngày đầu, vẫn duy trì trạng thái giằng co này. Tuy Trầm Khánh Khánh không để ý tới sắc mặt Trữ Mạt Ly, nhưng đáp trả anh không lưu tình, thỉnh thoảng nói vài câu cũng là ý ở ngoài lời, trong bông có kim. Ngạc nhiên là, Trữ Mạt Ly lại bỏ qua tất cả. Ba người chậm bước trên ngã tư đường của đảo Bali tràn ngập phong tình, vốn là bức tranh cảnh một nhà ba người ấm áp thân mật, nhưng bây giờ ngoại trừ khuôn mặt bé con tươi cười là thật, vẻ mặt hai người lớn kia đều thật sự rất giả tạo. Giả tạo đến mức ngay cả máy ảnh cũng chộp được, hiển nhiên chụp ra bức ảnh không hòa hợp.
“Tôi đi mua đồ uống, hai người đi trước đi.” Chụp ảnh xong, Trầm Khánh Khánh lập tức mất tự nhiên rời khỏi người Trữ Mạt Ly nói.
“Chúng tôi chờ em.”
“Không cần, tôi sẽ đuổi kịp hai người nhanh thôi, không phải Liễu Liễu muốn đi mua váy sao, anh đi cùng bé trước đi.”
Trữ Mạt Ly suy xét một chút, gật đầu.
Liễu Liễu vẫy bàn tay nhỏ bé: “Dì Khánh Khánh phải nhanh nhé!”
Trầm Khánh Khánh mua coca ở một siêu thị nhỏ, lại tiện tay chọn ít đồ ăn vặt. Sau đó, cô đi về phía trước dọc theo đường đi, đi tới đi lui chợt nhận thấy có phần không hợp lý.
Trần Đạo nói rẽ ở ngã ba? Sao ngã ba lại là ngã tư?
Trầm Khánh Khánh đi vào chỗ ngoặt, đi được một đoạn đường thì không thấy ai, vì thế lại lộn ra, vẫn là không đúng.
Trầm Khánh Khánh hoàn toàn chóng mặt rồi, ngay cả phương hướng cũng không biết, cô không thể không thừa nhận, cô đã lạc đường.
Cô bình tĩnh an ủi bản thân, không liên quan, có thể gọi điện thoại. Mới vừa sờ tới ví tiền, cô chợt nhớ ra hình như lúc ra ngoài đã để lại trong phòng. Cô đành phải thử hỏi đường, lại phát hiện toàn là gà nghe vịt giảng, tiếng anh của cô đã kém, đối phương còn kém hơn.
Những khuôn mặt và ngôn ngữ xa lạ xung quanh cuối cùng cũng đánh thức cảm giác khẩn trương của Trầm Khánh Khánh.
Ấn ấn thái dương, cô không khỏi lau mồ hôi trên trán, đành trở lại đường cũ, đôi chân bước vội qua từng khuôn mặt.
Lúc ấy thời gian càng dài, thì cảm giác khẩn trương càng mau bùng nổ.
Cô không thích cảm giác bị lạc, nguyên nhân từ bóng ma thời thơ ấu, khi cô đi khỏi mẹ, mẹ cô không tìm được cô, cô ngây người ở cục cảnh sát hai ngày. Sau đó, ngày yêu nhau, cô với Quý Hàm bị lạc nhau trong hội pháo hoa, điện thoại bị trộm, mà cô suýt nữa bị dòng người chen chúc đẩy xuống hồ, Quý Hàm không tìm thấy cô, cô đợi nửa ngày, cuối cùng một mình đi về nhà.
Trầm Khánh Khánh đứng tại chỗ, khao khát nhìn thấy Trữ Mạt Ly với gương mặt chán ghét kia, hoặc nghe được giọng nói làm người ta phiền lòng ấy, hình như thật sự có người gọi tên cô để cứu mạng cô.
Ở đầu đường nước ngoài, không khí mang theo hơi thở mằn mặn của hòn đảo nhiệt đới, người qua đường dù tóc vàng mắt xanh hay tóc đen da đen đều lướt qua trước mắt, lúc n