Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
thường, An Nhiên lo lắng cầm tay của hắn, lo lắng nhét vào trong chăn, "Em đi lấy cho anh cái để ủ ấm tay."
"Không cần." Khâu Thiếu Trạch kéo cô, lắc đầu một cái.
Khóe mắt An Nhiên liếc về phía người bên ngoài cửa thủy tinh, kích động đứng lên, "Mẹ em tới thăm anh!"
Nhập Hồng chỉ đứng bên ngoài, nhìn dáng vẻ hình như cũng không tính đi vào. An Nhiên ấm ức lần nữa ngồi xuống , "Anh không cần trách mẹ em, bà ấy vừa mới trải qua một chuyện vô cùng khó khăn." Cô móc từ trong túi ra một tấm chi phiếu thả vào trong lòng bàn tay Khâu Thiếu Trạch, "Nhìn, em hiện tại có tiền, anh cứ thoải mái dưỡng bệnh đi. Nghe bác sĩ nói có một loại thuốc mới có thể dùng thử, khẳng định không thành vấn đề. Đây cũng không phải là bệnh ung thư."
Khâu Thiếu Trạch lật tới mặt phía sau, thấy phía sau đều viết tên tuổi của Nam Tịch Tuyệt và An Nhiên, ánh mắt nhất thời có chút hoảng hốt: "Anh vẫn rất ghen tỵ với Nam Tịch Tuyệt."
Hắn thế nào cũng không quên được lần đầu tiên nhìn thấy Nam Tịch Tuyệt, khi đó An Nhiên đi theo từ trong nước trở về, anh ta tới nhà làm khách, cô giống như là một miếng cao dán thật chặt vào người anh ta, một đôi mắt rơi vào trên người anh ta thậm chí cũng chiếu lấp lánh. Nam sinh quần áo sạch sẽ như vậy, cử chỉ thỏa đáng, một hàm răng chỉnh tề trắng như tuyết. Hắn chú ý thấy An Nhiên cố ý ăn chung với Nam Tịch Tuyệt một đĩa gì đó, đang ăn bát canh của anh ta đã dùng qua, mà lúc đó, cô đang cùng Khâu Thiếu Trạch gây gổ, luôn lớn tiếng ghét bỏ nói hàm răng của hắn ố vàng xấu xí, bẩn vả lại cao thấp không đều.
Thật ra thì Nam Tịch Tuyệt cùng hắn cũng không có tiếp xúc nhiều, nhưng cũng đủ để hắn ghen tỵ khó có thể hình dung. Hơn nữa hắn dần dần phát hiện mình có tình cảm không bình thường đối với An Nhiên .
Khâu Thiếu Trạch ngẩng đầu nhìn hai mắt sưng đỏ của An Nhiên, thật ra thì hắn phải...rất chán ghét cô mới đúng. Mà cho tới bây giờ, hắn thật sự đã làm như vậy, nắm chặt tất cả cơ hội để cùng cãi vả với cô, vui vẻ thấy cô giận đến khuôn mặt đỏ bừng phải ném đồ vật để trút giận. Hắn hận cô, nhưng lại ở trong đêm tối yên tĩnh lưu luyến nhớ đến cô. Rất lâu, hắn cảm thấy An Nhiên mắng hắn biến thái thật sự là rất đúng.
An Nhiên không biết tại sao hắn đột nhiên lại nói như vậy, chỉ là có chút co quắp nhìn hắn.
Khâu Thiếu Trạch xoay chuyển, nói: "Nam Tịch Tuyệt cũng không phải cố ý muốn phản bội em. Ngày đó anh ta ở trong phòng nghỉ có chút kỳ quái, giống như là một loại ma túy nào đó." Một hơi này có vẻ nói hơi dài, hắn mệt mỏi, nhắm hai mắt lại, lại để cho An Nhiên đi lấy áo khoác của hắn.
An Nhiên không hiểu hết lời nói của hắn, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Cầm áo khoác của hắn treo trên móc áo, Khâu Thiếu Trạch nhận lấy từ trong tay cô, ở trong bóng tối vuốt phẳng một chút, ngón út đem chiếc nhẫn hình ánh trăng lấy ra ngoài.
Hắn kéo tay trái của cô qua, đem chiếc nhẫn chậm rãi đẩy mạnh vào ngón áp út của cô.
An Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn kia, trong lòng lại cảm thấy kỳ cục, cầu cứu nhìn về phía ngoài cửa, lại phát hiện cha con Nam Tĩnh cũng tới. Chạm phải tầm mắt của Nam Tịch Tuyệt, khiến cô sợ hãi quay đầu lại.
"Thật ra thì, " Khâu Thiếu Trạch có chút khó khăn mở miệng, "Anh không phải thật sự hận ba. . . . . . . Ông ấy đem anh từ trong cô nhi viện mang về, anh vẫn nhớ."
An Nhiên phát hiện bên ngoài lại có thêm nhiều người tới hơn, có người mặc cảnh phục, dẫn theo người mang còng tay đi tới , là An Diệc Bác!
"Cha!" An Nhiên kích động gọi, bắt được tay của Khâu Thiếu Trạch, "Ba nhất định là tới thăm anh."
"Nhiên Nhiên, " Khâu Thiếu Trạch hô hấp dồn dập, "Hôn anh, cầu xin em. . . . . ."
Giọng hắn yếu ớt, An Nhiên hoài nghi mình nghe lầm. Thấy bác sĩ mở cửa phòng bệnh giúp An Diệc Bác, cô kích động lay tay của Khâu Thiếu Trạch, "Ba tới thăm anh." Tay của hắn mềm nhũn từ trong tay cô rơi xuống, An Nhiên kinh ngạc nhìn bàn tay trống không của mình, nhìn thấy Khâu Thiếu Trạch không hề còn phản ứng gì "Bác sĩ, bác sĩ, mau đến nhìn anh ấy!"
Ba thầy thuốc cùng nhau vây quanh, bọn họ lần lượt nghe tim của hắn, rồi sau đó xin lỗi hướng cô lắc đầu một cái.
An Nhiên kéo bác sĩ phụ trách chính của Khâu Thiếu Trạch không chịu buông tay, "Ngươi có ý tứ gì? Lắc đầu cái gì, các người tại sao lại không cho hắn thở oxi, các ngươi có thể chữa trị hay không!"
"Nhiên Nhiên!" An Diệc Bác nghiêm khắc ngăn hành động bất kính của cô lại, "Buông tay, các bác sĩ đã tận lực."
"Ba nói hắn đã chết?" An Nhiên bởi vì tức giận mà toàn thân phát run, "Nói bậy! Làm sao có thể nhanh như vậy, hắn ngày hôm qua còn có thể đánh nhau với người khác, còn có thể ôm con chạy trong tuyết, mới vừa rồi hắn còn nói chuyện với con ....!"
Trong phòng bệnh đều yên tĩnh, chỉ có tiếng gào thét của cô vang vọng, ong ong, lỗ tai của cô có chút đau.
"Nhiên Nhiên " Nhập Hồng bụm miệng, "Chúng ta cũng là nhận được tin tức của bệnh viện mới chạy tới , hắn mới vừa rồi cái đó đúng. . . . . . Đó là hồi quang phản chiếu. . . . . ."
An Diệc Bác cũng nước mắt đầy mặt "Hai năm trước hắn có thể tỉnh