Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.
oại reo lên. Là Joo Won. Anh ta nhắn nếu đã xong việc thì xuống lầu bốn gặp anh ta.
Lấu bốn chính là khu bán hàng hiệu, nơi trước đây cô bị Joo Won làm cho xấu hổ ê mặt. Bỗng cô đột nhiên nhớ ra, sau đó Joo Won đã mua hết tất cả quần áo mà anh ta ném vào cô. Tại sao anh ta lại làm thế? Hay là vì anh ta thấy xấu hổ với các nhân viên.
May mắn thay Joo Won đứng chờ ở một quầy hàng khác chứ không phải gian hàng lúc trước. Ra Im không bước vào đó mà đứng từ xa nhìn anh ta. Thật ra cô vẫn chưa thể thích ứng với việc cơ thể mình đứng trước mặt mình nhưng lại không hề liên quan gì và không thể hành động theo ý chỉ của bản thân.
Tiếng chuông báo tin nhắn đến vang lên từ điện thoại. Là Jong Su. Anh ấy hỏi cô đã xem kịch bản hết chưa, bảo rằng nếu đã nộp hồ sơ đăng ký rồi thì mau đến quay đoạn phim giới thiệu đi.
Ra Im chạy như tên bắn vào cửa hàng mà Joo Won đang đứng. Anh ta đang chọn lấy đầy những quần áo và túi sách. Khi cô tiến tới, anh ta còn làm bộ không thấy và cứ tiếp tục lựa.
- Anh đã nhận được kịch bản từ đạo diễn rồi đúng không? Kịch bản Dark Blood đó giờ đang ở đâu?
- Nhảy xuống từ cửa xe đang chạy với tốc độ cao, ngay lúc chiếc xe tải lao tới từ phía đối diện. Cô đang nói đến cái kịch bản khiến người ta tái xanh mặt mũi kinh thiên động địa đó à?
Joo Won liếc nhìn cô một cái rồi nói bằng giọng xấc xược. Cô nhận mớ quần áo mà anh ta đưa rồi bước nhanh theo sau. Bất cứ ai nhìn vào chắc cũng đều nghĩ cô là một thằng thần kinh có vấn đề nên mới lẽo đẽo theo đuôi phụ nữ như thế.
- Có cảnh như vậy nữa à? Chắc sẽ thú vị lắm đây. Đó là cảnh tôi muốn đóng từ lâu lắm rồi.
- Thỉnh thoảng nhìn cô tôi lại nghĩ, không biết đầu óc cô có bị hỏng hóc ở đâu không mà lại đi lao đầu vào việc tay chân như thế? Sao cô có thể làm được những chuyện đó chứ! Cô hiện giờ đang là giám đốc trung tâm thương mại mà!
- À phải. Nhưng giờ anh cũng là nữ diễn viên đóng thế còn gì.
- Cái gì?
- Kịch bản đó tôi đã đợi một năm rưỡi rồi đấy. Đây không phải cơ hội dễ dàng có được đâu. Rất có thể cả đời này tôi cũng không gặp lại cơ hội nào thế này nữa.
- Thế thì sao? Định bắt tôi đi thử vai đấy à?
- Ừ!
- Cô điên thật. Này cô kia, cô không biết tôi là người dùng đầu óc để sống cũng như cô dùng tay chân à? Tôi làm sao mà đi thử vai được!
- Là cơ thể của tôi mà! Học là được chứ gì. Tôi sẽ dạy anh! Nếu quen thì sẽ nhanh thôi.
- Ôi, nói cái gì nghe có lý một tí đi. Cơ hội sẽ tới nữa thôi. Đời người còn dài lắm.
- Được thôi! Giờ tôi cũng sẽ điều hành công ty của anh theo ý thích của tôi! Anh đừng có hối hận đó!
Bình thường nếu bị ức hiếp như thế, cô đã sửng cồ lên với anh ta, nhưng có lẽ do hoán đổi thân thể nên đầu óc và trạng thái tinh thần cô cũng khác đi. Anh ta chẳng thèm đoái hoài gì đến lời cô nói và tiếp tục làm việc của mình. Nói là làm việc nhưng anh ta chỉ toàn lựa áo váy đắt tiền rồi ướm thử. Hình như anh ta hoàn toàn nghiêm túc có ý định dạo qua hết tất cả các gian hàng ở đây.
- Anh đang làm gì vậy? Đạo diễn Im bảo là đang chờ đấy.
- Anh ta không đợi đâu. Tôi đã gọi điện bảo mai mới tới rồi.
- Ai cho phép? Tôi đã nói tôi còn phải chuẩn bị để thử vai cho bộ phim nữa mà, không có thời gian ở đây điệu đà đâu. Còn nữa, làm gì có thứ con gái nào mua một lúc cả đống quần áo thế này?
- Tôi có chết cũng không thể ăn mặc theo phong cách của cô được, đừng có cản tôi.
Số quần áo Joo Won mua lên đến 9.700.000 won. Đến lúc đó anh ta mới ngừng mua sắm và có lẽ sẽ chẳng thèm đến trường võ. Anh ta còn bảo cô hãy về văn phòng ngồi khoảng hai mươi phút nữa rồi ra về, sau đó đi mất. Ra Im nhìn theo bóng lưng của Joo Won, hai tay xách đầy những túi hàng ra khỏi khu thương mại, và nghĩ cơ thể mình đang trải qua một cuộc sống mà cô chưa bao giờ biết đến.
Trên đường đưa Joo Won ra khỏi khu thương mại và quay về văn phòng, cô nghe có tiếng phụ nữ giận dữ vang lên. Có vẻ như nhân viên bán hàng và khách hàng đang cãi nhau. Ra Im đi về phía có giọng nói. Thì ra là khu bán quần áo nam giới.
- Ông vừa sờ chỗ này của tôi còn gì!
Nữ nhân viên phẫn nộ đến mức tay cầm thước dây cũng run lên bần bật. Đối phương là một nam khách hàng, ai nhìn vào cũng nghĩ là một quý ông gọn gàng tươm tất.
- Tôi ư? Cô nói tôi sao? Này, nói cho cô biết nhé, ngược lại chính cô mới là người sờ mó lung tung khiến tôi phân tâm đấy chứ.
- Ai mà đụng vào ông! Tôi chỉ lấy số đo của ông mà thôi.
- Cô giả vờ lấy số đo rồi bám dính lấy người tôi không phải sao?
Cuối cùng cơn giận của cô nhân viên cũng bùng nổ.
- Này cái đồ biến thái kia! Chính ông yêu cầu đo mà! Tại ông mà tôi đã phải đo vòng ngực của ông mấy lần rồi. Như vậy chưa đủ sao mà còn giở trò dê cụ! Lúc nãy ông đã sờ vào mông tôi còn gì!
Quý ông kia vẫn bình tĩnh đáp trả:
- Gì cơ? Đồ biến thái? Tôi là khách hàng VVIP ở đây mười năm rồi đấy. Cô muốn bị đuổi việc sao?
- Ông đang uy hiếp tôi đấy à? Đây đâu phải là lần một lần hai. Tháng trước tới đây ông cũng thế còn gì! Đúng, lần trước tôi thấp cổ bé họng nên đành phải nhịn nhục. Nhưng mà