Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Kang Yiul

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

kia đầu dây. “Anh, em phải làm sao bây giờ? Anh hãy nói cho em biết đi.” Tôi vô cùng lo lắng cho Gil Ra Im. Tôi vô cùng áy náy và cảm thấy có lỗi. Vì quá hối hận nên mới nổi giận đến phát điên. Không đúng, cảm xúc đó chỉ là giả tạo. So với tôi, Ra Im còn đau đớn hơn nhiều. Nếu khi đó tôi ngậm miệng không nói một câu thì sẽ thế nào? Nếu khi ấy tôi che chở cho cô ấy trước mặt mẹ có phải sáng suốt hơn không? A… tôi không biết. Những lúc thế này tôi nên hành động thế nào cho đúng? Ai đó làm ơn cho tôi biết đi. Yêu đương như một môn học khó không có người giảng dạy, một bài toán không có phương pháp giải để tránh tổn thương, một thực nghiệm không ai nhận được kết quả mình mong muốn. Không, hơn thế nữa, liệu có biện pháp nào để tôi có thể giải thoát khỏi cô gái tên Gil Ra Im ấy không? Không, không có. Không có biện pháp nào như thế cả. Hãy thừa nhận đi Kim Joo Won. Mày muốn có người phụ nữ ấy. Mày chỉ ước gì nàng không phải chịu bất kỳ tổn thương nào vì mày. Mày muốn làm tất cả để nụ cười của nàng luôn hiện hữu trên môi. Nếu vậy, để có được nàng, mày phải từ bỏ thứ gì đây? Lại thêm một ngày không có dấu chấm nữa kết thúc. Từ ngày gặp gỡ Gil Ra Im, tôi toàn sống những ngày tháng chỉ có dấu chấm hỏi.
Cây cam của Ra Im
Cuộc đời luôn ở trạng thái dửng dưng. Cho dù người ta có trải qua biết bao nhiêu chuyện vào đêm hôm trước thì đến lúc trời sáng họ vẫn phải tiếp tục đối mặt với cuộc sống. Dù có hàng trăm, hàng ngàn người biến mất vì thiên tai thì bình minh cũng sẽ đến. Dù một người, mới ngày hôm qua vẫn còn ở bên cạnh ta bỗng dưng biến mất, thì mặt trời vẫn mọc.
Ra Im rửa mặt qua loa bằng nước lạnh, vỗ nhẹ lên đôi mắt sưng húp vì khóc cả đêm qua rồi ra khỏi nhà. Cơn gió rét buốt khẽ len lỏi rồi vồ vập ào tới. Ra Im không thoa kem dưỡng da nên gương mặt cô bị gió táp vào khô khốc. Bây giờ mà quay trở về nhà bôi kem dưỡng thì thật phiền phức, nên cô quyết định bước thẳng tới trạm xe buýt phía trước.
Vừa tới trường võ, Jeong Hwan hình như đã đợi cô được một lúc vội chạy lại bắt chuyện.
- Sao bây giờ em mới đến? Điện thoại cũng không thèm bắt.
- Em xin lỗi. Có chuyện gì vậy ạ?
- Thì chuyện em nộp đơn xin thử vai cho phim Dark Blood chứ gì nữa. Bọn họ liên lạc, yêu cầu gửi cảnh quay giới thiệu đấy.
- Thật chứ ạ? Có thật bọn họ đã liên hệ đến không?
- Đạo diễn đã gọi đến báo tin đấy. Ba nước Hàn - Trung - Nhật cộng lại, có khoảng hơn bốn mươi người được tham gia thử vai. Chúc mừng em nhé.
- Làm sao đây làm sao đây? Em đến gặp đạo diễn ngay mới được.
Nói rồi Ra Im ngay lập tức chạy đến văn phòng của Jong Su. Bộ dạng trông như vừa bắt được vàng.
Cánh cửa văn phòng Jong Su đang mở rộng. Anh ngồi trên chiếc ghế phía trước bàn làm việc, cầm trong tay tập kịch bản. Ra Im lên tiếng gọi “Đạo diễn” rồi bước vào và đứng giữa văn phòng. Jong Su ngẩng đầu lên nhìn cô và nói:
- Ừ, chúc mừng em.
- Tất cả đều là nhờ công của đạo diễn. Vậy, em sẽ đi chuản bị quay đoạn giới thiệu ngay.
- Đừng có làm quá sức nhé.
- Tối hôm nay thì sao ạ? Mình tổ chức tiệc đi. Hôm nay em sẽ đãi mọi người ăn bì lợn nướng.
- Mọi người đi đi.
Jong Su lại cúi đầu xuống tập kịch bản.
- Đạo diễn không đi cùng sao?
- Anh có hẹn rồi.
- Nếu thế mình dời sang ngày mai nhé? Ngày mai anh đi được chứ?
Jong Su không trả lời câu hỏi, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Khoảnh khắc ấy cô chợt nghĩ hình như bản thân đã làm sai chuyện gì. Jong Su đáp lại bằng giọng điệu nặng nề:
- Ngày mai hay ngày mốt anh đều bận.
- Sao cơ?
- Nếu em cư xử như thế vì lo lắng cho anh thì hãy dừng lại đi, anh đã nói là không cần phải làm thế. Điều anh cần hiện tại là thời gian và khoảng cách thích hợp.
- Em xin lỗi nhưng anh đang nói chuyện gì thế ạ…?
- Anh đã suy nghĩ rất kỹ về những điều em nói. Chúng ta phải vạch ra ranh giới rõ ràng, giữ khoảng cách như từ trước đến giờ. Anh không ngờ em lại có ánh mắt nhanh nhạy đến thế. Để lộ ra với em là lỗi của anh, nhưng anh ước gì em không làm anh phải cảm thấy áy náy hay cần phải xin lỗi. Còn em, em hãy cứ giả vờ như không biết gì, giả vờ chưa từng nghe gì, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra và đừng bận tâm về anh nữa, hãy chỉ tập trung vào công việc của em thôi không được sao? Đừng lo, từ giờ về sau sẽ không có chuyện anh bị em vạch trần lần thứ hai nữa đâu.
Jong Su đứng dậy rồi bước ra khỏi văn phòng. Bị tổn thương bởi lời nói của anh, trong lòng Ra Im dâng lên một cảm giác khác lạ. Bị bỏ lại một mình trong văn phòng, Ra Im thử lần nữa hình dung lại những câu nói cuối cùng của Jong Su. Dù có suy nghĩ đến nát óc cô cũng không thể hiểu những lời nói ấy có ý nghĩa gì. Cần phải vạch rõ ranh giới nghĩa là sao? Anh ấy đã để lộ cho cô biết cái gì? Đột nhiên cô chợt nhớ ra, cách đây không lâu cô và Kim Joo Won đã bị tráo đổi thân thể. Ngọn nguồn chắc chắn là từ Kim Joo Won. Rõ ràng là vậy. Cơn phẫn nộ vừa lắng xuống một lần nữa lại bắt đầu nổi lên trong cô. Nỗi nhục nhã khi bị mẹ của Kim Joo Won mắng mỏ và khinh miệt ngày hôm trước cũng quay lại. Cô rời khỏi trường võ, mang theo cả s


XtGem Forum catalog