Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.
ình nằm trên giường giống như người chết, nằm im không nhúc nhích.
Bố Tiểu Tình khẽ gõ cửa:
- Tiểu Tình, mang vali vào phòng nhé. Bố và mẹ con đều không dám đóng cửa đi ngủ, sợ bị lấy trộm.
- Mặc kệ nó, lấy đi cho đáng đời. – Tiểu Tình tức giận nói.
Bên ngoài không có tiếng động, chi nghe thấy tiếng bước chân lạch cạch, bố Tiểu Tình đã đi ra ngoài.
Tiểu Tình nghĩ mãi, một vali đồ hàng hiệu, cộng tất cả lại cũng phải vài vạn. Chẳng may bị kẻ trộm lấy đi, lúc ấy cũng không nói rõ được.
Thế là cô vùng vẫy bò dậy, mở cửa phòng. Chi thấy cửa phòng khách vẫn mở, tivi vẫn bật không còn chương trình gì nữa, chi còn tiếng rè rè. Bố mẹ ngồi trên chiếc ghế sofa hướng nhìn ra cửa ngủ gà ngủ gật. Tay bố cầm một điếu thuốc đã tàn, đầu lọc đen sì, tàn thuốc rơi xuống đầu gối, phủ trắng xóa.
Tiểu Tinh thấy lòng xót xa, lại gần đánh thức họ:
- Bố mẹ về phòng ngủ đi.
Còn cô thì cầm chìa khóa xe, xách vali xuống dưới, chất nó lên thùng sau xe rồi khóa lại. Dù sao thì Hải Châu cũng có một chùm chìa khóa.
Trước khi đi lên Tiểu Tinh ngoảnh đầu nhìn lại. Chiếc xe nhỏ của mình trung thành đứng đó, chờ đợi chủ nhân sai khiến. Tiểu Tình gượng cười, xe còn hơn đàn ông, nó sẽ không tự chạy đi.
Cô đi lên, khóa cửa lại, nhắn tin cho Hải Châu:
- Chúng ta chia tay đi. Đồ của anh em khóa ở thùng sau xe, anh tự đến lấy đi. - Ngón tay run run, chi nhắn mấy chữ mà phải rất lâu mới xong.
Nằm xuống giường, Tang Tiểu Tinh không sao chợp mắt được, trong lòng vẫn nghĩ đến người đàn ông ấy. Anh đi đâu? Có đi uống rượu không? Có xảy ra chuyện gì không? Hai tai vểnh lên, nghe ngóng từng động tĩnh nhỏ ở hành lang.
Cứ như thế cho đến tận khi trời sáng, cuối cùng Tang Tiểu Tình không thể nhẫn nhịn được nữa, không kịp mặc áo khoác, đi dép mà lao thẳng xuống đó. Chiếc xe vẫn còn nhưng vali đã được đem đi. Tiểu Tình ngây người đứng đó, một lúc rất lâu mới đóng cửa thùng xe, ôm cánh tay run cầm cập đi về. Đi đến cửa, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
TTT
Trên thực tế, ngay từ khi Hải Châu còn học ởCanada, bố mẹ đã chuẩn bị nhà mới cho anh. Anh vẫn còn nhớ lúc đưa chìa khóa phòng cho anh, mẹ đã dặn đi dặn lại:
- Hải Châu à, sau này nếu con yêu ai, nhất định phải kín đáo, đừng nói chuyện nhà cửa. Con gái bây giờnhiều mánh khóe lắm, ai biết được người ta yêu con hay yêu nhà của con?
Lúc ấy Hải Châu vẫn còn độc thán, không bận tâm đến chuyện nhà cửa. Chìa khóa thì vứt lăn lóc trong tủ, năm ngoái mới đến xem nhà một lần.
Về sau anh quen Tiểu Tình. Khi Tiểu Tình nói đến chuyện muốn mua nhà, Hải Châu định nói với cô: "Đừng mua, chúng ta có một ngôi nhà rất to rồi.” Vẫn chưa kịp nói, Tiểu Tình đã nói ý định muốn vay tiền của anh. Lúc ấy, bỗng chốc Hải Châu nhớ đến lời dặn của mẹ nên không nói chuyện mình có nhà.
Đôi khi giấu diếm một số chuyện, lúc ấy là vô tình nhưng càng để lâu càng không biết phải nói thế nào. Giấu mãi giấu mãi giống như đang cân nhắc tính toán vậy.
Sau khi bỏ đi, quả thực Hải Châu không có chỗ nào để đi. Anh lang thang trên đường, đột nhiên anh thấy mình như một bóng ma dật dờ. Sự việc đến nước này, rốt cuộc phải trách ai? Hình như ai cũng có trách nhiệm, nhưng hình như chẳng ai sai cả. Hải Châu đi lang thang trên đường, chi thấy đầu óc rối bời.
Lúc ấy một chiếc xa Honda màu đen lao tới, đến tận khi lao đến trước mặt Hải Châu mới phanh kít một tiếng, Hải Châu giật thót tim, tránh sang một bên theo bản năng. Lúc ấy một người to béo bước xuống, mắt tam giác, mũi củ tỏi, trông rất quen. Anh ta phóng khoáng vỗ vai Hải Châu.
- Người anh em, lâu lắm không gặp.
Hải Châu nhớ ra rồi. Anh ta là Tống Huy, chồng một người bạn thân của Tiểu Tình, cố gắng lấy tinh thần chào anh ta.
- Sao ủ rũ thế kia? Cãi nhau với bạn gái à?
Hải Châu mim cười ngượng ngùng, coi như là ngầm thừa nhận.
- Ở đời nơi nào chẳng có cỏ thơm, đi, anh dẫn chú đi thư giãn. - Thấy Hải Châu do dự, Tống Huy lại nghiêm túc nói:
- Đúng lúc anh mời khách đi hát, cùng đi chơi, thưgiãn nào. - Anh ta không để Hải Châu nói gì mà kéo anh lên xe.
4
Tống Huy đưa Hải Châu đến quán YES. Cạnh quầy bar là mấy cô gái ăn mặc sexy, vừa nhìn thấy khách vào là tươi cười chạy ra đón. Một cô gái lông mi giả còn dài hơn cả tỏc thấy Hải Châu đang nhìn mình, lập tức nháy mắt với anh, dùng tay chi vào chỗ riêng của mình. Hải Châu sợ quá vội vàng quay mặt đi. Cô ta cười rất chói tai.
Tống Huy tỏ ra rất thành thạo, sau một hồi vòng trái vòng phải, họ đến một phòng bao. Trong phòng có ba người đàn ông, ánh dèn mở ảo, đèn màu nhấp nháy lần lượt lướt qua khuôn mặt của từng người khiến vẻ mặt của mỗi người trông thật “đáng sợ”, Tống Huy long trọng giới thiệu Hải Châu:
- Đây là công tử của tổng giám đốc Trương, người đứng đầu công ty điện lực.
Phía dưới lập tức có người đỡ lời:
- Hahaha, giám đốc Tiểu Trương!
Hải Châu có chút bực tức, sao Tống Huy lại biết thân phận của mình? Đồng thời anh cũng thấy không vui, anh không thích người khác cứ giới thiệu mình là nói "con trai của ai”.
Sau một hồi hàn huyên, một người đàn ông