Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.
t nôn mửa của tôi, lại dùng khăn ấm lau người cho tôi, tôi lim dim mắt nhìn đôi mắt xinh đẹp của cô ấy, đôi lông mày thanh tú ấy đang nhăn lại, tôi cười nói: “Vợ ơi, em… hôm… hôm… nay xinh quá!”
Cô ấy cưng chiều dùng khăn đánh mạnh vào người tôi một cái: “Anh hôi chết đi được!”
“Em thơm… em thơm!” Tôi cười hì hì ôm cô ấy vào lòng, không để cho cô ấy đi, rúc đầu vào bộ ngực mềm mại của cô ấy, gắng sức hít hà mùi cơ thể lạ lùng nhưng dường như lại thân quen trên người cô ấy, “Vợ ơi, hôm nay em thơm quá!” Tôi đã hơi hơi tỉnh cơn say, dụi dụi mắt, miệng không ngớt lẩm bẩm, “Quái lạ, vợ hôm nay sao lại thay đổi như thế này…”
“Thay đổi như thế nào?”
“Thay đổi giống…” Tôi định nói là thay đổi giống như Mạt Mạt, bỗng nhớ đến Mạt Mạt là từ cấm kị của hai chúng tôi, thế là tôi vội đưa tay lên bịt miệng lại, “Không nói được! Cái này không nói được!”
“Vậy anh có thích không…” Cô ấy từ từ ghé sát vào tôi, hơi thở thơm mát, thì thầm to nhỏ bên tai tôi, vô cùng mê hoặc và quyến rũ! Toàn thân tôi nóng bừng, máu trong toàn bộ cơ thể tập trung dồn hết vào một bộ phận nhạy cảm nào đó. Hai tay vuốt ve một cách thành thục trên người cô ấy, cuối cùng, bàn tay tôi dừng lại rất lâu trên bộ ngực đầy đặn mềm mại của nàng khiến cô ấy hưng phấn khe khẽ rên rỉ.
“Vợ ơi, em hôm nay… hấp dẫn quá!” Tôi không kiềm chế được nữa, lật người dậy, đè cô ấy xuống dưới, lột bỏ quần áo trên người cô ấy, cứ hùng hổ đi sâu vào người cô ấy như vậy.
Mềm mại mà ẩm ướt, đó là bến cảng hạnh phúc mà đầu óc tôi lúc đó không thể miêu tả hết được.
“Công Trị Hi! Công Trị Hi!” Cô ấy đang nằm dưới người tôi, luôn miệng gọi tên tôi càng khiến tôi thêm hưng phấn, ào ạt tấn công, khí thế bừng bừng.
Lúc cao trào, tôi ôm ghì lấy cô ấy, buột miệng thốt lên: “Mạt Mạt, anh yêu em!”
Nếu em là đám mây trắng bồng bềnh nơi chân trời kia
"Mẹ em chính là người mà thiên hạ thương hay gọi là vợ bé đó", Mạt Mạt ngồi xuống cạnh tôi và nói. Khi nhắc tới mẹ, khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ u ám mà hạnh phúc. " Mẹ em rất đẹp, rất dịu dàng, đối với ai cũng rất tốt. Mẹ yêu âm nhạc, thích hội họa, mê trà đạo, biết chơi đàn, biết hát. Mẹ hát rất hay, rất hay", nói đến đây, cô ấy dừng lại, khẽ mỉm cười, dùng giọng nói trong trẻo, thánh thót của một cô bé để mô phỏng lại giọng hát của mẹ. Tôi không hề cảm thấy một chút dung tục trong cách dùng từ của cô ấy, ngược lại, chỉ bằng vài câu miêu tả, trong đầu tôi đã xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ trung tuổi, có khuôn mặt giống Mạt Mạt, dáng điệu ung dung trang nhã, đằm thắm dịu dàng, hiền từ bác ái và tài hoa đa tình.
Nếu kiếp sau có quyền lựa chon.
Em muốn làm một đám mây xinh.
Bởi nghe nói đám mây không có tính yêu.
Mạt Mạt khẽ mím môi, nói tiếp:" Em chưa từng được gặp bố, cũng không biết tên của ông ấy. Mẹ cũng không hề nhắc đến ông ấy trước mặt em. Những lúc em gặng hỏi mẹ về bố, mẹ chỉ có mỗi động tác duy nhất là lau nước mắt, vì vậy em cũng không dám hỏi nhiều nữa. Lúc còn nhỏ, em vẫn thường nghĩ rằng, bố em chắc chắn phải là một người đàn ông cao lớn, tài năng, hào hoa phong nhã. Trong con mắt của em, chỉ có những người đàn ông như vậy mới xứng đáng với tình yêu sâu nặng và sự hy sinh của mẹ. em cũng không có ông bà nội hay ông bà ngoại, ngoài mẹ ra, em chẳng có 1 người thân nào khác. Ngay cả bạn bè cũng không có. Bởi ngoài bố mẹ mẹ đẻ ra, không ai trên thế giới này biết được sự tồn tại của em. Ngay cả họ tên, em cũng mang họ mẹ, em không biết bố mình họ gì nữa. Ngải Mạt... yêu mà không giúp được, ha ha!" Mạt Mạt cất tiến cười thê lương. Tôi đưa tay nắm chặt bàn tay của cô ấy, bàn tay ấy đang run lên vì lạnh.
"Khi còn học tiểu học, em thường xuyên bị bắt nạt. Nhưng mẹ lại rất yêu em, dồn tất cả tâm huyết cho em. Mẹ quyết tâm nuôi dưỡng em 1 cách đầy đủ nhất. Cầm, kỳ, thư, họa, hát múa, khiêu vũ, chỉ cần nghe ngóng được thông tin về một giáo viên nào dạy tốt, mẹ liền không tiếc tiền gửi em đến đó học. Mà hồi ấy, chỉ có những gia đình giàu có, quyền thế mới đủ điều kiện mời thầy dạy đàn cho con. Còn mẹ , cả cuộc đời tằn tiện, nghèo khổ nhưng vẫn gắng hết sức để đưa em gia nhập vào đám con cái nhà quý tộc đó."
Cô ấy dừng lại, nhìn tôi nhoẻn miệng cười, "Bạn gái của anh - Trần Uyển Nghi - lúc đó học chung một thầy giáo dạy đàn với em, chỉ có điều, hồi nhỏ, cô ấy quả thực rất ngốc nghếch". Nói xong, Mạt Mạt chớp chớp mắt nhìn tôi, nở 1 nụ cười ranh mãnh. Nghĩ tới Uyển Nghi, tôi cảm thấy vô cùng lúng túng, lưng tôi như đang có hàng nghìn hàng vạn mũi tên chích từ phía sau. Cụng may mà Mạt Mạt không bình luận gì thêm mà chỉ tiếp tục kể lại,"Trong mắt em hồi nhỏ, Trần Uyển Nghi lúc nào cũng kiêu ngạo như một nàng công chúa. Con gái nhà giàu có mà. Tất cả đồ dùng của cô ấy, từ quần áo tới dụng cụ học tập đều rất đắt tiền. Mặc dù trong lòng rất ngưỡng mộ nhưng không hiểu do tự ti hay do tâm lý ghét con nhà giàu mà mỗi lần gặp cô ấy, em đều không chào hỏi gì hết, ngược lại, em còn ngẩng cao đầu, cố gắng tỏ ra mình còn kiêu ngạo hơn cô ấy nhiều. Một lần,