Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2481 lượt.
uột còn chạy tới, cắn vào chân, trèo lên trèo xuống người em. Sau đó, em nghe thấy tiếng mưa rơi, căn nhà nơi em bị nhốt lại dột. Em vừa đói vừa lạnh, lại quá hoảng sợ nên người cứ lịm dần đi, rồi em cảm thấy mình bắt đầu lên cơn sốt. Cuối cùng thì em chẳng còn cảm giác gì nữa. Sau đó ... sau đó em cảm thấy có người đang lột quần áo của mình... Em muốn chống cự, muốn kêu cứu nhưng dường như không có chút tác dụng nào cả... Sau đó ... em... bị cưỡng hiếp..." Nói đến đây, giọng Mạt Mạt trở nên rất nhỏ, rất nhẹ. Thậm chí cồ ấy không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tồi vòng tay Ồm chặt lấy hai vai cồ ấy. Tồi cảm thấy rõ rằng đồi vai nhỏ bé ấy đang run lên. Không cần nghĩ ngợi nhiều, tồi cũng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Mạt Mạt lúc đó."Mặc dù lúc đó còn nhỏ nhưng em cũng lờ mờ đoán được người đó đang làm chuyện gì với mình, em chỉ biết khóc, cuối cùng nước mắt của em cũng đã cạn hết rồi, em chỉ hy vọng người đó đâm một nhát dao để em được chết đi thôi. Em nghĩ tới mẹ, giờ này liệu có phải mẹ đang ở nhà đợi em về ăn cơm ? Em không về nhà đúng giờ, liệu mẹ có lo lắng chạy đến trường tìm em không ...? Lúc đó em có cảm giác như mình sắp chết, em chắc chắn sẽ chết, thân thể không phải là của em nữa, linh hồn cũng không phải là của em nữa rồi ..." Nghe tới đó, mặt tồi cũng tối sầm lại, tồi có thể cảm nhận và hình dung được cảm giác tuyệt vọng của cồ ấy lúc đó. Mà lúc bấy giờ, cồ ấy mới mười bốn tuồi. Nếu tồi biết người đã cưỡng hiếp Mạt Mạt là ai... Tồi nhủ thầm trong lòng, chắc chắn tồi sẽ băm vằm hắn ra trăm mảnh!
Nhiều năm sau, khi biết được người đã cưỡng hiếp Mạt Mạt là ai, tồi lại không đủ dũng khí để băm vằm người ấy.
Tồi để Mạt Mạt nép sát vào lòng mình, nhẹ nhàng, không dám thở mạnh, dường như cồ ấy là một chiếc lồng vũ mỏng manh, chỉ cần nhẹ thổi một cái cũng có thể bay đi mất. Mạt Mạt ngước mắt lên hỏi tồi: " Anh có cảm thấy con người em rất bẩn thỉu không ?". Đồi mắt long lanh, trong sáng vừa được gột rửa bằng những giọt nước mắt của cồ ấy càng khiến tim tồi đau nhói.
Tồi nhẹ nhàng đưa tay ra, giúp Mạt Mạt lau khô dòng nước mắt đang chảy trên má. Tồi tự hỏi, sao lúc đó tồi không biết cồ ấy ? Nếu lúc đó tồi quen biết cồ ấy, tồi nhất định cũng sẽ ân cần, kiên nhẫn chăm sóc cồ ấy như vậy, cồ ấy thật đáng thương biết bao. Dù trong lòng có chút ghen tức nhưng tồi vẫn cám ơn người thanh niên đã cứu giúp Mạt Mạt, bởi anh ấy đã hai lần cứu sống Mạt Mạt của tôi.
"Sau đó thì sao ?", tồi hỏi.
"Sau đó em ở trong căn nhà anh ấy thuê một thời gian. Anh ấy đối xử với em rất tốt, thường xuyên mua những thứ mà em thích ăn. Em nghĩ anh ấy chắc cũng không có nhiều tiền, em cũng chưa từng hỏi anh ấy làm nghề gì. Lúc đó, em đã chết đi một lần rồi, vừa được một niềm tin cứu sống, anh ấy chính là niềm tin giúp em tồn tại. Em hoàn toàn phụ thuộc vào anh ấy. Mỗi lần anh ấy có việc phải đi ra ngoài, ở nhà một mình, em luồn có cảm giác đứng ngồi không yên. Anh ấy cũng rất ít khi ra ngoài. Hầu hết thời gian trong ngày, chúng em đều ở nhà. Xem ti vi, em đĩa, nghe anh ấy kể chuyện. Anh ấy bảo em gọi anh ấy là anh trai. Mối quan hệ của chúng em rất khó hiểu, vừa giống anh em lại vừa giống một đồi tình nhân. Nhưng chúng em đều không hề có những hành động đi quá giới hạn cho phép, cả hai cũng chưa hề có những lời tâm sự, bộc bạch cảm xúc dành cho nhau. Mối quan hệ của chúng em thuần khiết giống như chiếc áo phồng một trăm phần trăm cotton của anh ấy. Nhưng hình ảnh trẻ trung, căng tràn sức sống của anh ấy, chiếc áo phồng nhạt màu mỗi lần anh ấy mặc, hễ có gió thổi, lớp áo lại khẽ lay động, rồi cả tính cách sầu muộn, chỉn chắn của anh ấy nữa, tất cả những điều đó đã khiến hạt mầm tình cảm trong em nảy nở. Lúc đó, em mới chỉ là một cồ bé mười bốn tuồi, rất tò mò về tình yêu, muốn được khám phá điều kỳ diệu đó. Em vừa ngưỡng mộ vừa sung bái người anh hùng đã cứu mạng em nhưng lại vừa tự ti vì bản thân mình không còn trong sạch, sợ anh ấy coi thường mình. Em cũng không biết anh ấy có yêu em hay không. Tính cách của anh ấy rất kỳ lạ, mặc dù đối xử với em rất tốt nhưng anh ấy thường xuyên ngồi ngây người một mình, mỗi lần ngồi như vậy thường kéo dài vài giờ đồng hồ, không biết anh ấy suy nghĩ điều gì mà nghĩ tới nỗi thất thần, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau khổ và chán nản. Thần kinh anh ấy cũng rất yếu, chỉ một tiếng chuồng điện thoại thôi cũng đủ khiến anh ấy giật nảy mình. Tiếng còi xe ngoài đường càng khiến anh ấy sợ nỗi toát mồ hồi hột. Em hỏi anh ấy, phải chăng là đã có chuyện gì, anh ấy nói với em rằng anh ấy cãi nhau với bố mẹ rồi bỏ nhà đi, bố mẹ có thể đến bắt anh ấy về nhà bất cứ lúc nào, nhưng anh ấy lại không muốn về nhà. Thế là em liền vỗ ngực mà nói rằng, sau này em sẽ chăm sóc cho anh ấy. Anh ấy nhìn em, dường như cũng rất cảm động. Hai chúng em giống như hai anh em sống dựa vào nhau, lại giống như một cặp vợ chồng trẻ đang chung sống dưới một mái nhà, anh ấy chỉ có em, em chỉ có anh ấy. Chúng em cùng mua thức ăn, cùng nấu cơm, cùng nhìn ánh đèn đường mỗi buổi chiều tối, nhìn khói bếp nhà hàng xóm mỗi buổi nấu cơm