Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.
t mẹ đánh em. Em vừa đau vừa tức, trong lòng rất ấm ức, em òa lên khóc nức nở, vừa khóc vừa hét lên, "Tiền quan trọng như thế này hay sao, tiền quan trọng như thế này hay sao, sau này con sẽ kiếm tiền trả lại mẹ là được chứ gì"..." Mạt Mạt đưa tay lau mất giọt lệ nơi khóe mắt, gượng cười, "Lúc đó, em cứ nghĩ rằng, vì mẹ tiếc số tiền kiếm được trong ngày hôm đó mà tức giận rồi đánh em, ai ngờ, mẹ cũng bật khóc, lúc giơ tay đánh em, mẹ cũng suy sụp hoàn toàn. Mẹ yêu em như vậy, một cái tát lên mặt em còn khiến mẹ đau hơn hàng trăm lần nếu đánh lên người mẹ! Mẹ liền ôm lấy em, xin lỗi em bằng giọng nói của một người dường như đã hết hơi cạn sức. Nhưng em vẫn đinh ninh rằng mẹ yêu tiền hơn. Hồi đó, em mới 10 tuổi, vừa mới có nhận thức sơ đẳng nhất về tiền, cảm thấy mẹ làm như vậy đã gây tổn thương rất lớn cho em. Ai ngờ, khi ôm lấy em, mẹ lại nói, "Mạt Mạt, mẹ sai rồi, mẹ không nên đánh con, không phải mẹ tiếc số tiền đó, mà là mẹ lo cho con! Con là 1 cô bé đáng yêu, trong sáng, con không thể theo mẹ đi bán hoa được! Đó không phải là 1 công việc vẻ vang gì! Mẹ không thể để con đi theo con đường của mẹ được". Đi theo con đường của mẹ? Lúc đó, em mơ hồ không hiểu gì cả, bây giờ, mỗi lần nghĩ lại, em mới hiểu được ý mẹ muốn nói, thế nào gọi là đi theo con đường của mẹ. Mẹ lúc nào cũng mong muốn em được lớn lên 1 cách hồn nhiên, trong sáng, rồi sau đó em sẽ được sống 1 cuộc sống dàng hoàng, trong sạch. Nhưng...", Mạt Mạt chớp mắt nhìn xuống, "em đã phụ cả tâm nguyện của mẹ. Em làm sao có thể đối diện được với linh hồn của mẹ nơi chín suối cơ chứ".
Trái tim tôi nhói đau khi nghe cô ấy nói đến từ "nhưng". Song tôi không ngắt lời mà chỉ lặng lẽ nghe cô ấy kể tiếp. "Cho dù nghèo khổ bần hàn nhưng những tháng ngày sống trong tình yêu thương của mẹ là những tháng ngày hành phúc nhất của em. Hồi đó em còn ít tuổi, được mẹ chở che, bao bọc kỹ lưỡng nên có rất nhiều điều em không hiểu.
Càng không hiểu sự đời lại càng cảm thấy vô tư, không phải lo lắng suy nghĩ nhiều. Thế là, nhiệm vụ thường ngày của em chỉ là sống và trưởng thành một cách vui vẻ, được ăn những món ăn ngon do mẹ nấu, được nghe giọng hát ngọt ngào, êm ái của mẹ, được cùng mẹ chuyện trò về âm nhạc, về trà đạo... Chò dù ký ức thời niên thiếu có đôi chút tì vết, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy ấm áp, êm dịu như những tia nắng đầu xuân. Chỉ có điều, sau đó, năm em 14 tuổi, đã xảy ra một sự cố ngoài ý muốn, sau lần đó, em đã mất đi người thân yêu duy nhất của mình. Mẹ ra đi, cả thế giới như cũng bỏ rơi em vậy. Thế là, một cuộc đời lạ lẫm, tăm tối, đau khổ bắt đầu đến với em."
Mẹ của Mạt Mạt ra đi khi cô ấy mới tròn 14 tuổi, ở độ tuổi đó, những cô bé khác còn đang nũng nịu dưa dẫm vào sự che chở của bố mẹ, vậy mẹ Mạt Mạt của tôi đã trở thành một cô bé mồ côi. Thật không thể tin được, vậy quãng đời sau đó, cô ấy phải làm thế nào để sống được dây?
Tôi hỏi: "Vậy em đã phải tự lo liệu cuộc sống như thế nào?".
"Bán hoa", Mạt Mạt nói.
Đơn giản, nhẹ nhàng, quãng đời mưu sinh ấy chỉ được miêu tả bằng hai từ. Ai biết rằng hai từ đơn giản ấy đã gói trọn không biết bao nhiêu nỗi nhọc nhằn, vất vả, đắng cay, tủi nhục, còn có cả sự bi thảm khi không nơi nương tựa, muốn khóc cũng không biết chia sẻ với ai của cô ấy nữa.
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một cô bé chừng 14, 15 tuổi, nước da trắng ngần cùng 1 khuôn mặt xinh xắn đáng yêu như thiên thần, miệt mài sải từng bước chân mệt mỏi trên đường, ẩn hiện sau lớp vải áo là cơ thể mới dậy thì ở độ tuổi tươi đẹp, nõn nà như một búp sen mới nhú. Cô bé len lỏi trong đám người qua lại trên đường, khuôn mặt đáng thương khẽ ngước lên, ấp a ấp úng cất giọng hỏi các đôi tình nhân: "Anh mua hoa không? Anh mua một bông nhé!".
Năm em mười bốn tuồi, mới học lớp bảy, một hôm, đang trong giờ tự học buổi chiều.
Có một người đàn ồng lạ mặt chạy đến trường, vào lớp đón em và nói mẹ em vừa bị tai nạn, hiện đang phải nằm viện, bảo em đi theo ồng ấy ngay. Em rất lo cho mẹ, lại thấy ồng ta hồn hển chạy tới, dáng vẻ mệt mỏi, mồ hồi đầm đìa nên cũng chẳng nghi ngờ gì, lập tức leo lên xe máy của ồng ta... Chắc anh cũng đoán được rồi phải không, em đã bị bắt cóc." Mạt Mạt nói đến đó, trái tim tồi lại nhói đau, tồi vừa tò mò muốn biết sự việc tiếp diễn như thế nào vừa không dám nghe tiếp...
Em bị người đàn ồng đó đưa đến một xưởng chế biến sắt bị bỏ hoang ở ngoại thành, bị nhốt trong một căn nhà lụp xụp, rách nát. Tay chân em đều bị những sợi dây thừng khô cứng trói chặt, hai mắt bị bịt lại, miệng cũng bị nhét đầy giẻ rách. Không biết bấu víu vào đâu, em hoảng sợ nhưng chỉ biết khóc một mình. Không nhìn thấy gì cả, cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra, em chỉ ngửi thấy mùi hồi thối quyện lẫn với mùi dầu máy. Cũng may, người đàn ồng đó không đánh đập em, hắn trói em lại rồi bỏ đi luồn. Em cũng không biết mình đã bị nhốt ở đó bao lâu, em đã nghĩ rất nhiều cách để thoát ra ngoài nhưng đều không thực hiện được. Dường như ở đó có rất nhiều muỗi và chuột. Đám ch