Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2461 lượt.
Uyển Nghi không tìm thấy chiếc bút mực của mình, nghe nói chiếc bút đó rất đắt tiền, cô ấy rất lo sợ và nghi ngờ kẻ trộm chính là em - người ngồi bên cạnh cô ấy. Uyển Nghi cũng không thàm hỏi thẳng em mà lại về nhà mách mẹ. Ngày hôm sau, mẹ cô ấy tìm đền nhà, gặp mẹ em đã nói chuyện. Đừng nhìn vào vẻ nhu mì, hiền hậu của Uyển Nghi mà đánh giá mẹ cô ấy. Bà ấy quả là một con mụ ghê gớm, chỉ vì 1 chiếc bút máy mà bà ấy la lối om sòm trước cửa nhà em, kéo mẹ em ra khỏi nhà, yêu cầu giải thích mọi việc cho rõ ràng. Bà ấy la lối ầm ĩ đến nỗi, hàng xóm quanh nhà em đều kéo nhau chạy ra xem. Mẹ em lại là một người phụ nữ yếu ớt, điềm đạm. Trước giờ, mẹ chưa từng cãi nhau, cũng chẳng biết cãi nhau, mẹ chỉ hạ thấp giọng hỏi em một câu, có phải em lấy bút của Uyển Nghi không, em lắc đầu. Mẹ em lúc bấy giờ đáp lại một cách rất điềm đạm:"Con gái tôi nói không lấy trộm bút của bạn". Mẹ biết em không nói dối, chỉ cần nghe em nói, mẹ sẽ tin ngay. Nhưng mẹ Uyển Nghi lại không tin, thấy mẹ con em không nhận là đã lấy trộm bút, bà ấy liền chử i mắng 2 mẹ con em bằng những lời lẽ vô cùng khó nghe, mắng mẹ em là con đi~, mắng em là con đi~ con, cuối cùng, bà ấy chỉ vào mặt mẹ em và nói mẹ em là con hồ ly tinh không biết xấu hổ. Mẹ em để mặc cho bà ấy thoải mái chử i mắng, không nói thêm điều gì. Cho đến giờ, em vẫn không quên được điệu bộ của Trần Uyển Nghi lúc đó, cô ấy mặc một chiếc váy may theo kiểu công chút màu trắng, hất cao cằm lên đừng nhìn em. Coi thường và khinh bỉ. Trước khi ra về, bà ấy còn lên giọng dạy bảo Trần Uyển Nghi, nói rằng sau này không được choi với em, rằng gần mực thì đen. Trần Uyển Nghi lánh lót trả lời: "Con Biết rồi". Hàng xóm vốn rất nghi ngờ vì thấy em chỉ có mẹ nay lại thấy người phụ nữ đó chử i mắng, họ bắt đầu xì xầm bàn luận to nhỏ. Lúc đó em chỉ mới là một cô bé lên 9 tuổi nhưng mối hận đó dường như đã ăn sâu vào tận xương tủy của em rồi. quả nhiên, Trần Uyển Nghi đã không đền nhà thầy giáo đó để học đàn cùng em nữa".
Tôi cố gắng hình dung ra hình ảnh một cô bé Trần Uyển Nghi kiêu căng, đáng ghét nhưng không tài nào hình dung nổi. Cô ấy vẫn hiện ra trước mắt tôi với hình ảnh một cô gái hiền lành, dịu dàng.
Mạt Mạt liếc xéo sang, thấy tôi không nói gì bèn mỉm cười rồi nói, "Em biết anh sẽ không tin mà, nhưng dù sao đó cũng chỉ là chuyện hồi nhỏ, em cũng chẳng để bụng lâu làm gì. Hơn nữa, chẳng phải em cũng đã báo thù được rồi hay sao!". Mạt Mạt vừa nói, vừa cố làm ra vẻ đang trêu chọc, vuốt vuốt hai má tôi.
Tôi để mặc cô ấy vuốt ve hai má, tâm trạng tôi đang rất phức tạp. Tôi biết hàm ý của từ báo thù mà Mạt Mạt vừa nói. Mà việc chọn ai trong hai người cũng chính là điều khiến tôi đau lòng nhất.
Không để tôi suy nghĩ lâu, Mạt Mạt lại nói tiếp: "Thứ mà mẹ em yêu thích nhất là hoa tươi. Lúc bấy giờ, học phí của em rất cao, áp lực đối với mẹ là rất lớn. Mặc dù trước đó, khi còn ở với người đàn ông kia, mẹ cũng dành dụm được chút tiền nhưng miệng ăn núi lở, số tiền ấy cũng chẳng còn lại là bao. Thế là, mẹ bắt đầu đi bán hoa vào các buổi chiều tối.
Cứ sáu giờ chiều hàng ngày, mẹ xách giỏ hoa ra khỏi nhà thường trở về khi trời đã tối khuya. Những hôm đắt hàng, lại bán được với giá cao, mẹ vui lắm. Nhưng thường là những ngày ế hàng, việc buôn bán không được thuận lợi. Một lần, em lén đi theo mẹ, thấy mẹ đi hết phố này tới phố khác, hễ gặp ai đi qua cũng hỏi xem có mua hoa không, thấy nhà hàng ven đường nào cũng rẽ vào mời khách mua hoa. Có người tốt thì lắc đầu nói không mua, còn có chút khách khí, lịch sự. Nhưng đa phần, khách trong nhà hàng toàn là những gã đàn ông khốn kiếp, chúng lợi dụng cơ hội đó để vuốt ve khuôn mặt của mẹ, cợt nhả trêu đùa vài câu, tâm trạng hứng khởi thì mua vài bông hoa, tâm trạng không vui thì lớn tiếng đuổi mẹ ra chỗ khác...". Nói đến đó, đôi mắt Mạt Mạt đã ngân ngấn nước, dáng vẻ vô cùng đáng thương, tôi đưa tay ôm Mạt Mạt vào lòng, vỗ nhẹ lên vai cô ấy an ủi: "Ngoan nào, mọi chuyện cũng đã qua rồi".
Nhưng nước mắt của cô ấy vẫn không ngừng rơi xuống, không phải là nước mắt, đó là nỗi đau mà cô ấy không thể giãi bày với ai.
"Còn hai bông hoa nữa chưa bán được, mẹ em bắt đầu có chút lo lắng, bởi hoa của ngày hôm nay không bán hết, ngày mai không thể mang đi bán được. Có thể do mẹ cứ bám riết rồi năn nỉ mua hoa khiến người đàn ông đó nổi cáu, ông ta liền đưa tay hất mạnh mẹ em một cái. em cảm thấy có người đưa tay đẩy mẹ ngã, vội chạy từ chỗ nấp ra, lao tới cắn mạnh một cái vào cánh tay của người đàn ông đó. Ông ta định xông tới đánh em, mẹ cuống cuồng ôm trọng lấy em để bảo vệ, đồng thời lạy lục xin xỏ người đàn ông đó, đem toàn bộ số tiền kiếm được trong ngày đưa cho ông ta. Lúc bấy giờ, ông ta mới chịu tha cho 2 mẹ con. Suốt dọc đường về nhà, mặt mẹ tối sầm lại, không nói một lời nào. Em biết mình đã phạm lỗi nên chỉ dám đi theo sau lưng mẹ. Vừa về đến nhà, mẹ liền đóng sầm cửa lại, bắt em quỳ xuống nền nhà. Hồi nhỏ em cũng là một đứa bướng bỉnh, nhất định không chịu quỳ xuống, mẹ liền giơ tay tát em một cái. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhấ