Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

c Lăng Ngọc, bản cung đã biết đã biết!!!”
Không ngờ lần bực tức này lại lọt vào tai kẻ bên ngoài nhanh chóng, câu chuyện bắt đầu trở thành Hoàng hậu ném bàn, quát đánh nô tì, giận cá chém thớt… thiếu điều kiếm ba thước lụa trắng mà treo cổ thôi.
Thật ra Ân Trục Ly cũng không vội: dù hắn tới chỗ Khúc Lăng Ngọc thì cũng chẳng thể có chuyện gì xảy ra!
Nàng ngồi chơi cờ một mình. Hiện giờ, trong triều, Phó Triêu Anh nắm trọng binh, Thẩm Đình Giao thế đơn lực bạc – mang tiếng là Thiên tử nhưng thật ra loạn trong giặc ngoài. Nếu tiến cử An Xương Hầu Bệ Thừa Nghĩa đóng quân ở biên quan thay Khúc Thiên Cức thì vô cùng có lợi. Hiện giờ Đại Nguyệt thị không dám xâm phạm, nếu Thẩm Đình Giao mượn sức ông ta thì có thể cân bằng thế lực với Phó gia.
Hơn nữa, mượn sức An Xương Hầu, cưới Bệ Tàng Thi rõ là biện pháp tốt nhất rồi, nhưng sao An Xương Hầu lại chấp nhận để con gái yêu phải quỳ lại trước một con buôn được? Phương án tốt nhất là lập Bệ Tàng Thi thành hậu, An Xương Hầu thành Quốc trượng, thế là hy vọng đạp đổ Thẩm Đình Giao không còn. Ân gia nói chung cũng chỉ là con buôn, không thể phù nổi một Thiên tử.
Ân Trục Ly hít thật sâu, tự nghĩ xem nếu giờ mình ngồi trên ngai vàng thì sẽ chọn gì?
Biếm nguyên hậu vào lãnh cung, lập tân hậu, đến khi căn cơ được củng cố rồi thì đón cựu hậu ra, thiết lập hai cung Đông Tây, hai vị hoàng hậu cùng cai trị. Thế này xem như còn có lương tâm. Nếu không có lương tâm: âm thầm xử tử cựu hậu, lúc này Ân gia có Ân thị duy trì, trong thời gian ngắn không có chuyện gì xảy ra; còn chuyện giết cựu hậu, Ân gia còn phải lo tính mạng người trong tộc, tất nhiên giận cũng không dám nói gì.
Chính mình lập tân hậu, vĩnh viễn loại trừ muộn phiền ở nhà. Trong vòng hai tháng, muốn nắm hoàng quyền. Tuy rằng hơi khốn nạn nhưng nghĩ kỹ thì nhất tướng công thành vạn cốt khô, nói gì đến đế vương nghìn đời nay?
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, nàng nhón tay cầm quân cờ trắng, lại phát hiện ra mình đang nghiên cứu tính kế chính mình, không khỏi dùng tay phải gõ tay trái, tính lại nước đi hợp lý cho quân cờ.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nếu đổi vai diễn, Đại đương gia là Vương gia, Cửu gia chắc chắn thảm…
Phiên bản trên mạng của Kim chủ tôi không hài lòng lắm, phiên bản xuất bản sẽ được sửa chữa cẩn thận thêm.






Ngày hôm sau, ở cung Tiêu Thục, Hà thái hậu đang tụng kinh thì có người báo rằng Hoàng hậu nương nương đến thỉnh an. Hà thái hậu cảm thấy nghi ngờ: cái người Ân Trục Ly này không khiến bà mất ăn mất ngủ đã là mừng lắm rồi, tự nhiên đến thỉnh an bà là thế nào nhỉ?
Nghĩ cũng chỉ là nghĩ, người thì cũng phải gặp. Bà ta ra lệnh cho cung nữ Tú Xuân mời Ân Trục Ly vào điện, bản thân tự sửa sang quần áo trước khi ra ngoài. Ân Trục Ly thấy bà thì hành lễ sơ sơ, Hà thái hậu cũng không so đo với nàng mà nói thẳng vào vấn đề: “Hoàng hậu là người không có chuyện không xuất hiện, hôm nay đến có ý gì cứ nói đi.”
Ân Trục Ly nhìn trái phải, Hà thái hậu cũng hiểu ý – giờ đang ở trong cung của bà, bà cũng không lo Ân Trục Ly bày được trò gì – cho người lui ra. Ân Trục Ly thấy thế mới nói: “Bệ Tàng Thi còn ở trong cung của Thái hậu không?”
Hà thái hậu húng hắng ho. Chuyện này quả cũng khó xử: lúc đưa Bệ Tàng Thi vào cung, bà đã hứa hẹn với Bệ Thừa Nghĩa chuyện này, không ngờ Thẩm Đình Giao không hề động lòng. Nếu lần này có chuyện gì thì hẳn sẽ đắc tội Bệ Thừa Nghĩa, vậy thì chính quyền đương triều bao giờ mới được yên ổn?
Sao Ân Trục Ly lại không hiểu tình cảnh của bà ta, vẫn cười tươi tắn: “Thật ra mẫu hậu cũng không nên buồn rầu, năm đó bệ hạ cầu Khúc Lăng Ngọc mãi không được, sau đó đột nhiên lại đổi ý cưới nhân thần, mẫu hậu có biết lý do trong đó không?”
Hết bữa, người trong điện Chiêu Hoa đều biết nhìn người đoán ý, nhanh chóng thu dọn bát đũa. Sau khi rửa mặt chải đầu, Thẩm Đình Giao bước vào phòng theo Ân Trục Ly. Ân Trục Ly thổi tắt hết nến trong phòng, cởi áo Thẩm Đình Giao trong bóng tối. Thẩm Đình Giao không phải người khó dỗ, dù hắn vẫn chưa ưng trong lòng nhưng cũng để nàng cởi.
Hai người nằm lên giường. Thẩm Đình Giao quay người chặn nàng, ý nói hôm nay hắn muốn chủ động. Ân Trục Ly cũng không ý kiến: giờ không phải lúc chọc hắn giận.
Hai người không mảnh vải ôm nhau. Hắn vuốt ve làn da mịn màng của Ân Trục Ly còn Ân Trục Ly thì cực kỳ hưởng thụ, khẽ hừ một tiếng, thuận theo tay hắn. Hắn đưa tay khắp nơi – nàng không mềm mại như con gái bình thường, da thịt rắn chắc, nhưng lại đem đến một cảm xúc khác.
Đầu ngón tay kia lướt qua từng khoảng da thịt, mang đến cảm giác ngứa kỳ lạ nhưng mơ hồ cũng vô cùng mong chờ. Chợt Ân Trục Ly nắm tay hắn, ngồi dậy. Giọng Thẩm Đình Giao khàn khàn: “Nằm yên.”
Hai người vào đề rất lâu, hắn không nóng không lạnh, lúc đầu Ân Trục Ly còn cười đùa với hắn, sau thì im lặng hẳn. Thẩm Đình Giao cũng không nói gì – hắn có thể cảm nhận được tối nay nàng khác với bình thường. Lúc dòng nước của hai người hòa vào nhau, Ân Trục Ly cũng lên đỉnh *rùng cả mình kh