XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.

úng rồi, Khúc Phúc, hắn theo phụ thân nhiều năm như vậy, có chuyện gì của phụ thân mà Khúc Phúc không biết chứ?!






Ân Trục Ly sai người đi chuẩn bị nước ấm, vác Thẩm tiểu vương gia đang say bất tỉnh nhân sự này vào giường, dùng áo choàng trắng quấn hắn lại rồi đặt trên giường. Hà Giản bưng canh giải rượu vào, thói quen lúc say xỉn của Thẩm tiểu vương gia cũng khá tốt, uống say thì nằm ngủ. Ân Trục Ly vỗ vỗ vào mặt hắn, dịu dàng nói “Dậy uống chút canh đi, nếu không thì sáng mai dậy sẽ đau đầu đấy.”
Thẩm tiểu vương gia nghe thấy có tiếng người rù rì bên tai, bèn vùi mặt vào chăn, không bao lâu sau đã ngủ khò khò. Ân Trục Ly cũng không còn cách nào khác, đành phải đặt chén canh kia lên bàn “Chắc là Cửu gia sẽ ngủ tới sáng luôn, nếu tiên sinh không còn việc gì khác thì lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Hà Giản cũng rất tin cậy nàng nên lui xuống. Ân Trục Ly cầm lấy quyển sách đang đặt trên giường, lúc đang lật mấy trang sách thì Thẩm tiểu vương gia nhào qua, nàng thở dài một tiếng rồi kéo hắn vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn rồi lại vùi đầu đọc.
Khúc Phúc là tổng quản trong nhà Khúc gia, từ nhỏ đã đi theo Khúc Thương, bây giờ chính là một tướng quân dưới trướng của Khúc Thiên, người trong Khúc phủ, bao gồm cả Ngụy thị cũng không dám coi hắn là hạ nhân.
Nhìn thấy Khúc Hoài Thương, Khúc Phúc lại cung kính hành lễ “Nhị công tử, lão gia đang bàn chuyện, tốt nhất là công tử không nên quấy rầy.”
“Bởi vì tại hạ đến hay gia chủ đến cũng không có gì khác nhau.”
Sông nhỏ nước chảy hững hờ, trong lành đến nỗi có thể thấy cá bơi, cỏ mọc um tùm.
“Ban đầu bản đại đương gia vốn nghĩ rằng mấy tên binh tướng đều là bọn vũ phu, lúc nhìn thấy Khúc tướng quân mới biết ý nghĩ này thật là nông cạn quá. Khó trách Dương Xương hầu cũng kính trọng Khúc tướng quân vài phần.”
“Ân đại đương gia quá khen rồi. Xưa nay đều nghe mọi người nói thương nhân toàn mùi tiền, bây giờ gặp Ân đại đương gia, thật làm cho Khúc mỗ xấu hổ.”
“A, chúng ta vừa gặp đã dát vàng lên mặt nhau, chỉ mong nếu có ngày Ân mỗ cùng đường thì xin kiếm vàng trên tay Khúc tướng quân lưu tình, Ân mỗ thật vô cùng cảm kích.”
“Ân đại đương gia giúp chủ thượng của ta khởi binh thảo phạt, dựng nên Đại Huỳnh thịnh thế, công lao to như thế sao lại nói ra mấy lời ấy?”
“Tàng bảo đồ có thể giao cho người, nhưng sau khi đưa vật này rồi thì Bích Ngô sao còn ở trong Ân gia nữa? Dương xương hầu nên sắp xếp để Ân mỗ yên lòng mới đúng.”
“Chuyện đó thì có gì đáng ngại? Dưới tay bản hầu có Khúc tướng quân chính là ái tướng, Ân đại đương gia cũng từng gặp qua. Nói về nhân phẩm hay tài mạo đều là rồng trong biển người. Bản hầu vốn lo lắng là nữ nhân tầm thường sao có thể sánh với tướng quân oai vũ, vừa gặp được Ân đại đương gia thì thấy hai người đúng là một đôi trời đất tạo thành. Sắp xếp như vậy, Ân đại đương gia có thể đáp lại thành ý của bản hầu như thế nào đây?”
“Khúc tướng quân, Bích Ngô là thương nhân, thương nhân không có hứng thú với chuyện chính sự. Chỉ cần Dương xương hầu cho Ân gia ta một vị trí thì trên dưới ÂN gia sẽ mãi mãi nhớ ân đức này. Nhưng từ xưa tới nay, quân uy khó dò, chuyện ngày sau lành dữ khó biết. Nếu ngài thật lòng với ta thì đợi khi thiên hạ đã định, cho dù hắn có sát khí cũng không giết được ta hay ngài. Cho nên xin tướng quân nhớ giao ước hôm nay, đừng bao giờ phản bội.”
“Ân… phu nhân bớt lo lắng, nàng và ta đã thành thân, đương nhiên là người một nhà. Khúc Thiên nhất định không phụ phu nhân. Nhưng đại quân BẮc Chiêu ít ngày nữa sẽ tràn tới, chuyện lương thảo…. xin phu nhân suy xét.”
“Đây là hai tấm tàng bảo đồ, tướng quân hay cầm một tấm để giải quyết tình hình trước mắt.”
Cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi, những tình nồng thắm thiết đó đều tan hết, chỉ còn màu đỏ của máu tràn ngập.
“Thì ra ngươi đã có vợ con nhưng vẫn gạt ta.”
“Từ xưa tới nay, ăn lộc vua thì phải lo chuyện của vua, Ân đại đương gia, xin lỗi.”
“Không cần khách khí, Ân mỗ không biết nhìn người, không thể trách ai. Có điều Khúc tướng quân, người ta thường nói [Nhất dạ phu thê bách dạ ân'>*, huống chi Ân mỗ còn có cốt nhục của ngươi, hôm nay ngươi xông tới như vậy là muốn giết ta sao?”
*Một đêm vợ chồng, trăm năm tình nghĩa.
“Ân đại đương gia, xin lỗi.”
“Khúc Thiên, người và ta ân ái mấy tháng nay cũng chính là chờ giây phút này – ta có thai, không tiện hành động, phải không?” Nàng cong khóe môi, nụ cười không vướng chút bụi trần, cũng không mang theo bi thương và oán giận. Khúc Thiên lại thấy lửa lớn ngập trời, chỉ nhìn thấy trong màn khói mờ mịt có một người đứng đó, ý cười nhạt nhẽo “Mùng tám tháng năm, ta và Cửu vương gia thành thân, ngài có muốn tới dùng một ly rượu không?”
Như bị người ta bóp chặt cổ họng, Khúc Thiên bật dậy, nghe tiếng canh gõ báo, đã là canh năm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Ngày hôm sau, Ân đại đương gia mở tiệc ở Phúc Lộc Vương phủ, chiêu đãi mấy chủ quản cửa tiệm trong thành Phú Quý. Ân Sóc, cũng đám người họ Ân ỷ vào thân phận nên