Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
u hắn đột nhiên nói “Trục Ly, thật ra nàng không hề thích bổn vương phải không?”
Ân Trục Ly ngẩn ra, rồi lại cười mà mắng “Vớ vẩn, tất cả mọi người trong thành Trường An này đều biết Lão tử thích ngài. Chỉ có ngài là bị mỡ heo làm cho mơ hồ, lòng dạ đều cho Khúc Lăng Ngọc kia.”
Thẩm tiểu vương gia vẫn nghi hoặc “Nhưng nàng…. Đêm qua nàng…”
Ánh mắt của Ân Trục Ly thêm sâu, một lúc sau lại cười “Thì ra Cửu gia suy nghĩ miên man cũng là vì chuyện này….”
Ân Trục Ly dùng khăn lụa lau môi, sau đó lén lấy hai viên thuốc nhét vào miệng rồi đưa tay cỡi dây lưng của hắn. Vừa nãy vội vàng trở về, hắn vẫn mặc triều phục thân vương, dưới ánh nên chỉ thấy da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng giống như cánh hoa đào.
Nàng cởi áo ra, cười đểu “Thế gian này sao lại có nam tử xinh đẹp như Cửu gia chứ.” Thẩm Đình Giao quay mặt né bàn tay của nàng, hai má ửng hồng, cũng không nói gì.
Ân Trục Ly đứng dậy vén màn lụa lên, lại kéo giá nến qua làm cho ánh sáng rõ ràng một chút. Thẩm Đình Giao bối rối, nàng vẫn đè hắn ở trên giường, lòng bàn tay từ từ mơn trớn da thịt như ngọc của hắn, để lại dấu vết trên da thịt mềm mại của Thẩm tiểu vương gia.
Ân Trục Ly thấy thú vị thì cúi đầu hôn, để lại những vết hồng hồng trên thân hắn, vừa ái muội là vừa đẹp đẽ. Thẩm Đình Giao không đấu lại nàng, đành để nàng đè. Ân Trục Ly khẽ cắn vai hắn một cái, thấy vết đỏ như son tô trên làn da trắng muốt của hắn, đẹp đến không nói nên lời, trong lòng nàng lại không có chút hứng thú nào nhưng lại không để lộ ra.
Quấn quýt như vậy cỡ một khắc, quả nhiên thuốc kia bắt đầu phát huy công hiệu, hơi thở của nàng dần dần dồn dập, trong lòng thấy nóng như lửa đốt.
Thẩm Đình Giao cảm thấy sự thay đổi của nàng, nàng tự cởi lễ phục rắc rối trên người rồi lại hôn dọc từ ngực xuống bụng hắn. Thẩm Đình Giao nhắm mắt lại, nhớ lại cảnh ban chiều nàng cùng Thẩm Đình Xa lên thuyền, lại nghĩ tới những chuyện hai người có thể làm trong ngần ấy thời gian thì trong lòng không rõ là giận hay oán ghét, trong miệng chua lòm, bụng dưới như có ngọn lửa thắp lên.
Dục vọng ùa tới, hắn nắm chặt hai bàn tay nhưng lại không thể động đậy, thời gian của hắn cũng không còn nhiều, tuyệt đối không thể để sơ hở dù bất cứ lý do nào. Hắn cắn môi, ngọn lửa phía dưới lại bùng cháy mãnh liệt mà nàng vẫn còn đang hôn những chỗ không đâu.
(Vivi : “ chỗ không đâu” là chỗ nào mà “chỗ đâu” là chỗ nào hả A Cửu?? )
Thẩm Đình Giao nhịn đến đau nhức toàn thân, nhưng vì chuyện lần trước nên hắn kiềm chế không đụng vào nàng, nhịn đến muốn nghẹn thì do dự định nắm tay nàng, dục hỏa bừng bừng trong đôi mắt, hắn lại cố gắng kiềm chế nơi đang trướng đau đến muốn vỡ, môi đỏ hé mở mà thở dốc.
Ân Trục Ly mỉm cười, từng nụ hôn rơi xuống như mưa, để lại những vết hồng hồng loang lổ trên người hắn, hơi hơi đau nhưng lại vô cùng kích thích, làm cho hắn lâng lâng. Hắn nghiến răng bật ra tiếng rên rỉ khe khẽ.
Tiểu đệ của Thẩm Đình Giao đã đứng thẳng, nhiệt huyết căng tràn, trong đầu hắn chỉ muốn đè cái tên lưu manh này xuống mà chà đạp một trận. Nhưng vừa đưa tay lên thì lý trí lại quay về, đành kiềm chế dục vọng, cắn môi đến chảy máu, cuối cùng chỉ nói khẽ “Nhanh chút.”
Từng tiếng rên rĩ khẽ truyền ra ngoài, những nha hoàn hầu hạ đứng bên ngoài không quấy rầy. Thẩm Đình Giao đổ mồ hôi như tắm, tay nắm chặt thành quyền. Thuốc quá mạnh, Ân Trục Ly “ra tay” không biết nặng nhẹ, đầu ngón tay cào qua da hắn để lại vết máu đỏ sẫm.
Mặc dù hắn rên, nhưng không kháng cự.
Hai người quấn quýt tới giờ Tuất thì Hách đại tổng quản tới tìm, mây mưa mói dừng lại. Ân Trục Ly sửa áo, lại mặc đồ chỉnh chu cho Thẩm Đình Giao, sau đó mới dặn Đàn Việt “Đưa Cửu gia hồi phủ trước đi, nhớ mang cả phương thuốc của Kha đại phu về.”
Đàn Việt vâng một tiếng rồi đưa Thẩm Đình Giao hồi phủ.
Hách đại tổng quản có chút chuyện khó xử. Phía cửa bắc của thành Trường An có một hiệu thuốc, cũng là sản nghiệp của thành Phú quý, nhưng người quản lý chính là đường thúc Ân Sóc của Ân Trục Ly. Trước kia còn Ân thị nên hắn không dám làm càn, bây giờ Ân thị bị khống chế, hắn đương nhiên muốn nuốt trọn nơi đó, ngay cả Hách Kiếm hắn cũng không để vào mắt.
Dạo gần đây lại càng quá đáng, ngay cả tiền cũng không nộp lên. Ân gia là một đại tộc, dòng họ chi thứ cũng nhiều, mấy người này lúc trước đã bất mãn với Ân Thị, huống chi bây giờ lại thay bằng Ân Trục Ly.
Hắn cầm đầu làm vậy nên lại có một đám người bắt đầu nảy sinh ý đồ.
Hách Kiếm tuy quản lý hết chuyện lớn nhỏ trong thành Phú Quý nhưng vẫn e ngại mấy quan hệ dây mơ rễ má này, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi. Ân Trục Ly cũng không làm hắn khó xử “Mấy ngày gần đây Bản đại đương gia vội vàng lo chuyện hôn sự với Cửu vương gia, lại làm đám người trong nhà này làm loạn. Ngày mai đãi tiệc tại Vương phủ… ngươi lấy danh nghĩa của Cửu Vương gia mà thông báo, để quản lý của mấy cửa hàng ở thành Trường An này đến dự tiệc, coi như là làm quen với Cửu gia.”
Hách Kiếm nhận lệnh, hắn dù s