Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2001 lượt.

hấy nàng lập tức quỳ xuống “Mẫu phi.”
Ân Trục Ly giật giật khóa miệng, sờ sờ mũi rồi bảo “Đứng lên đi.”
Trương Thanh đang muốn đứng dậy thì nàng lại đột ngột rút cây sáo bên hông, bắn ra lưỡi dao mỏng chỉ thẳng vào cổ họng hắn. Động tác của nàng quá nhanh, Trương Thanh gần như không phản ứng kịp, lưỡi dao rạch một vết máu trên cổ hắn. Đợi tới khi hắn hoàng hồn thì té ngửa trên mặt đất, vội vàng dập đầu xin tha “Mẫu phi tha mạng, mẫu phi tha mạng.”
Ân Trục Ly đảo mắt, cuối cùng thu vũ khí lại “Đứng lên, thấy tay ngươi có vết chai nên nghĩ rằng ngươi có chút võ công.”
TRương Thanh kia không ngừng dập đầu “Tiểu nhân làm nghê mổ heo, suốt ngày cầm dao nên trên tay có vết chai. Từ nhỏ nhà đã nghèo nàn, không thể đi học võ.”
Ân TRục Ly cũng không hỏi vấn đề đó nữa “Tiểu Hà đâu?”
Trương Thanh lại dập đầu “Mới nãy Cửu GIa khát nước, Tiểu Hà đi tìm nước trà.”
Thẩm Đình GIao nằm trên giường, mắt nhắm hờ, thấy nàng bước vào thì ngồi dậy, áo lụa phủ trên vai, vô cùng xinh đẹp “Trục Ly, đầu ta đau!”
Ân TRục Ly ôm hắn, cao giọng bảo Trương Thanh đi tìm đại phu trong lầu Quảng Lăng, lại nhỏ giọng trách móc “Ai bảo ngài uống nhiều rượu.”
Không bao lâu sau, Tiểu Hà và thị nữ tới bưng theo thuốc giải rượu. Đại phu đương nhiên không tự cao tự đại như Kha Đình Phong nên vội vàng tới. Bắt mạch xong thì khẳng định “Đại đương gia, Vương gia chỉ là uống quá nhiều, không có việc gì. Chỉ cần buổi tối giữ ấm là được rồi.”
Ân Trục Ly cho mọi người lui, cởi áo nằm lên giường. Thẩm Đình GIao nằm sát vào nàng “Nàng và Hoài Thương đi đâu thế?”
Ân Trục Ly vỗ vỗ lưng hắn “Ngoan, ngủ đi, chuyện người lớn, con nít không nên hỏi.”
Thẩm Tiểu vương gia tức giận, đưa tay đánh nàng “Bổn vương là phu quân của nàng, là phu quân của nàng!!!”
“Ừ… Phu quân, phu quân ngoan!” Ân Trục Ly đè hắn lại hôn một cái, Thẩm Tiểu vương gia vẫn không chịu để yên.






Đêm nay có vẻ như rất tốt, ánh trăng len qua song cửa sổ, để lại những ánh sáng loang lổ. Ân TRục Ly đang khiêu khích tên kia, cúi đầu hôn lên cổ hắn. Thẩm Đình Giao khẽ hừ một tiếng, âm thanh mê muội, vạt áo rộng mở, gần như có thể thấy da thịt mềm mại bên trong. Ân Trục LY thò tay vào áo hắn, sờ lên sờ xuống, lòng bàn tay nhẹ mân mê da thịt làm cho hắn ngưa ngứa.
Thẩm Đình Giao hoang mang, không biết bàn tay kia có phép thuật gì mà chỉ vừa chạm nhẹ đã làm cho hắn hồn xiêu phách lạc, hơi thở trở nên gấp gáp, đưa tay vào áo ngủ của Ân Trục Ly. Ân Trục Ly hơi chần chừ nhưng vẫn không cự tuyệt.
Hắn cố gắng cởi áo, nhìn gương mặt nàng, khuôn mặt đó không mềm mại như những người con gái khác, đường đường nét nét chứa đầy kiên cường, khóe môi hơi nhếch, lúc nào cũng có bộ dạng cười như không cười. Lúc này nàng để mặc cho hắn cởi áo mình, trong mắt cũng không có chút miễn cường nào. Tốt, tốt, đây chính là một bắt đầu rất tốt nha.
Vạt áo mở ra, dưới ánh trăng mờ mờ, mắt hắn chìm trong bóng tối, thì thào “Trục Ly, nàng có thích ta không?”
“Ừ” Ân Đại đương gia miên mang suy nghĩ “Cửu gia, ngài hát đi, không chừng Ân mỗ sẽ càng thêm thích ngài…”
Dư vị ấy thật lâu, hắn nằm trên giường, cảm giác như mình đã chết rồi. Ân TRục Ly ôm hắn lòng, thấy mồ hôi thấm ướt áo hắn thì nhẹ nhàng kéo áo ném xuống, trong giọng có chút bông đùa “Lần này thành thật rồi nhé.”
Hắn nằm trong ngực nàng tới nửa đêm vẫn không nhúc nhích. Ân Trục Ly nghĩ chắc là hắn mệt muốn chết rồi, bèn vỗ nhẹ dỗ hắn ngủ.Mà hắn lại không nỡ buông tha cảm giác đó.
Cuối cùng thì thấm mệt, nhắm mắt ngủ tới sáng.
Sáng hôm sau, Quảng Lăng Chỉ Tức.
Ân Trục Ly ngồi ở bên bờ suối, nhặt một miếng vàng là bị nước cuốn lượn lờ, rèm thủy tinh bị gió thổi bay bay, gõ vào mái hiên mạ vàng đầy tinh xảo. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, vẻ mặt của Khúc Hoài Thương đầy mỏi mệt nhưng quần áo vẫn chỉnh tề “Bây giờ có thể nói mục đích của ngươi được chưa?”
Ân Trục LY mặc áo choàng màu đỏ chu sa, tóc dài buông nhẹ, dây lưng màu tím bay bay theo gió “Cần gì phải căm thù ta? Dù sao thì chúng ta cũng là cùng chung dòng máu, nhị ca” nàng nhìn thẳng vào hắn, vẻ mặt trịnh trọng “Ân gia bây giờ giàu khuynh thiên hạ, nhưng không quá năm năm nữa, đợi tới khi Đại HUỳnh lấy lại được sức thì hoàng thất sao có thể tha cho một thương gia vinh quang hiển hách như vậy nữa? Khúc gia bây giờ quyền còn hơn vua, nhưng tước vị gia tài gì rồi cũng vào tay con cả… đến lúc đó thì huynh có gì chứ?”
Khúc HOài Thương ngẩn người rồi lập tức giận dữ “Quan hệ huynh đệ cha con chúng ta, sao ngươi dám châm ngòi ly gián?”
Hắn giận dữ bỏ đi, thật lâu cũng chẳng thấy Ân Trục Ly ngăn cản nên quay đầu nhìn nàng. Nàng ném là vàng trong tay xuống nước, cười như đóa hoa mùa xuân “Khúc nhị công tử, đã là nam nhân thì ai chẳng có khát vọng, dã tâm, chẳng có gì đáng xấu hổ, sao huynh không dám thừa nhận?”
Khúc Hoài Thương đứng yên đó, Ân Trục Ly đưa tay vào dòng nước, nắm lấy một lá vàng trôi “Ta cũng chẳng khuyến khích huynh, chỉ là tính mạng treo trên mũi kiếm, không th