Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
ớp, bóp chặt yết hầu của nàng, đè nàng dưới thảm cỏ, sát khí tỏa ra “Ta biết ngươi hận ta, nhưng như vậy thì sao? Ngươi có thể làm gì?”
Ân Trục Ly lẳng lặng nhìn hắn, không vùng vẫy cũng không nói lời nào. Gần như nửa thân người của hắn đang đè lên người nàng, cây sáo bên hông của nàng cấn hắn.
“Mặc kệ ngươi hận ta như thế nào, trên người ngươi vẫn chảy dòng máu của ta! Dù ngươi có trở lại thì sao?” Năm ngón tay của hắn dần dần dùng sức, hắn không rõ người bên dưới là ai nhưng trong lòng quả thật có sát khí. Đây cũng không phải là do hắn bị kích thích, hắn vẫn tỉnh táo – dù sao thì, nếu mắc nợ, chẳng phải là chỉ cần giết chủ nợ là xong chuyện sao?
Sắc mặt của nàng dần tái xanh nhưng vẫn không vùng vẫy, hắn dễ dàng ra tay. Trong mắt Khúc Thiên dần lộ vẻ coi thường, đột nhiên cây sáo kia bắn ra lưỡi dao sắc đâm vào sườn phải của hắn, nếu hắn không né đi thì lúc này sợ là đã bị đâm thủng phổi.
Hắn buông ta, Ân TRục Ly ho nhẹ nhưng giọng nói vẫn mang tiếng cười “Phản ứng thật nhanh nhạy, mười hai năm trước ta đã dùng phương pháp này mà giết một người, một người lợi hại hơn ta lúc đó rất nhiều lần. Hắn không có sự thông minh của tướng quân, lại còn làm ta cảm thấy ghê tởm. Đừng nhúc nhích nhé Khúc tướng quân.”
Khúc Thiên không dám động đậy, lưỡi kiếm kia tuy nhỏ nhưng vô cùng sắc bén, nàng lúc này chỉ cần động tay là có thể lấy mạng của hắn. Hắn có thể chịu đau, nhưng không muốn chết ở đây.
Ân Trục Ly cũng không vội, để hắn đè trên người nàng, nàng đưa tay vẽ lên đường nét khuôn mặt hắn, hắn thật sự là một nam nhân tuấn tú, Ân Trục Ly trầm giọng nói “Lúc ta còn nhỏ, từng nghĩ tới hình dạng của ông. Nghĩ rất nhiều lần, ta còn sưu tầm những sách vở nói về ông, ta còn nghĩ, nếu như ta lớn lên bên cạnh ông, có phải là đã hư hỏng rồi không.”
Khúc Thiên vẫn không trả lời, hắn không muốn thừa nhận thân phận của người này, hắn cũng không phải là người dài dòng, nếu đã là kẻ ác thì cần gì quay đầu, cần gì giả bộ rầu rĩ?
Giọng nói của nàng từ từ vang lên bên tai, nhỏ nhẹ từ tốn “Sau này lớn hơn một chút, ta biết ông cũng có nỗi khổ. Cho nên Khúc tướng quân, từ đó đến nay, ta không hận ông.” Nàng nắm cây sáo kia, vẫn nở nụ cười hiền lành “Ông tin không?”
Khúc Thiên hạ mắt nhìn nàng, hắn bắt đầu có chút dao động, nếu như trong lòng nàng hận thì lúc này đã có thể lấy mạng của hắn. Ân TRục Ly để tay trên vai hắn “Tướng quân, ông có biết vì sao nam nhi cần vai rộng ngực dày thế này không? Ông có biết vì sao bờ vai nam nhi vững chắc thế không?” nàng dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán hắn, nói nhỏ “Là để bảo vệ cho quốc gia, cho vợ con bọn họ. Tướng quân, chuyện như vậy, đừng để có lần sau.”
Lễ tế tổ này diễn ra trong ba ngày, lúc trở về thì thời tiết nắng ấm bỗng nhiên đổ mưa, Ân đại đương gia bị vây ép trong xe ngựa, Thẩm Đình Giao dựa nàng, bỗng phát hiện trên cổ nàng có vết đỏ “Nàng…” Hắn đưa tay lên kéo cổ áo của nàng “Bị sao đây?”
Ân TRục LY cầm tay của hắn đưa lên môi hôn một cái “Khuya hôm trước ngài nằm mơ cào ta.”
Thẩm Đình Giao không tin “Làm sao có thể! Bổn vương ngủ rất ngoan mà!”
Ân đại đương gia nổi giận “Chẳng lẽ ta tự cào?”
Thẩm tiểu vương gia vẫn nghi ngờ, lúc sau mới đắn đo rồi bắt đầu nổi giận “Bàn tay này to hơn tay bổn vương nhiều, sao có thể là bổn vương làm được?”
Dưới gốc cây đặt một cái bàn trà nhỏ, bên trên có mấy chén trà và mấy bao mồi câu, Đường Ẩn ngồi bên cạnh ao, yên lặng thả câu, thấy nàng cũng không ngạc nhiên “Tế tổ kia thật là nhàm chán, đúng là một chuyến đi chán ngắt.”
Ân Trục Ly ngồi xuống cãnh hắn, rất lâu sau cũng chẳng thấy con cá nào cắn câu, có chút nóng nảy “Này… sư phụ, đây thật sự không thể trách tài năng câu cá của sư phụ, chắc là Hách Kiếm keo kiệt quá, cái hồ to như vậy mà cũng không chịu mua nhiều cá. Mua ít thì không nói đi, mỗi ngày lại còn cho ăn no, làm cho sư phụ của ta không câu được con nào!”
Đường Ẩn nhếch môi cười “Ba hoa. Thật ra thả câu cũng không phải là muốn có cá mắc câu, thả câu chỉ là thú vui lúc chờ đợi, ngươi chờ mong có cá cắn câu thì cũng không thấy thời gian quá lâu nữa.” Hắn nâng mắt nhìn Ân Trục Ly, cười nhẹ nhàng “Có điều ngươi còn trẻ, khí tức nóng nảy, hăng hái dư thừa, những đạo lý này cũng không cần phải hiểu.”
Ân Trục Ly ngồi gần hắn, nàng không muốn nghe hắn nói những chuyện như vậy, nghe giống như hắn đã già vô cùng mà nàng vẫn còn là một đứa nhỏ. Nàng dựa vào lưng hắn “Cũng có thể nghe thử, chờ đệ tử già thì cũng có thể giết thời gian.”
Đường Ẩn đưa tay sờ đầu nàng, bàn tay kia hơi thô ráp, sờ sờ làm nàng có cảm giác ngứa ngứa “Ngươi và sư phụ không giống nhau, chờ ngươi già rồi thì có con cháu quấn quýt, phu quân bầu bạn, không rảnh để thả câu đâu.”
Ân Trục Ly cười khẽ một tiếng, không nói gì thêm.
Ân Trục Ly không có thời gian để ngồi lâu, còn rất nhiều sổ sách đang đợi nàng ở phòng thu chi, những tơ lụa, chỉ thêu, vải vóc, dược liệu vừa nhập, nàng cũng phải xem qua. Không bao lâu sau thì có người ở vương phủ tới