XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

g hãy nghĩ kĩ đi, ta cầu xin nàng hãy nghĩ kĩ một chút được không.






Lạc Dương, hai ngày sau.
Thẩm tiểu vương gia và Tiểu Hà, Trương Thanh cùng nhau đi công việc, Ân Trục Ly sai Liêm Khang và Đàn Việt đi theo để bảo vệ. Lạc Dương là một thành trấn phồn thịnh, sản nghiệp của thành Phú Quý ở đây cũng không ít, nàng cố ý đi trước để điều tra, nên đương nhiên không thể đi cùng với Thẩm Tiểu vương gia.
Thẩm Đình Giao ngậm chặt miệng, hai ngày nay hắn cũng chẳng thèm thân cận với ai, hắn cứ làm ra vẻ không hay biết cũng không miễn cưỡng gì, cũng không thèm tranh chấp với ai. Lúc này hắn chỉ gật đầu “Để bổn vương đi!”
Ân Trục Ly lau lớp mồ hôi mỏng trên trán cho hắn “Đừng phơi nắng nhiều, cẩn thận đừng để bị cảm nắng nhé.”
Thẩm Đình Giao lên xe ngựa, lúc gần đi thì ngoái đầu lại nhìn, thấy nàng và Đường Ẩn sóng vai đi bên nhau. Hắn buông rèm, yên lặng ngồi vào trong xe.
Chùa Bạch Mã, tháp Tề Vân.
Ân Trục Ly đứng ở đỉnh tháp, nàng thích nhất là cảm giác đứng ở nơi cao, quan sát hết cảnh thành trấn. Đường Ẩn đối với cái người mượn cớ là ra ngoài thăm dò để đi chơi này cũng chẳng muốn nói nữa – gỗ mục không thể đẽo, haiz.
Đó là một ngày mùa hạ, đã qua giờ ngọ, xung quanh đó cũng chẳng có mấy ai. Bên ngoài tháp có một cây ngô đồng, cành lá rậm rạp, những con ve trú trong cây cứ kêu inh ỏi. Đường Ẩn đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên gương mặt cương nghị của ông, từng cơn gió thổi qua làm bay bay mái tóc đen, gương mặt như được tạc vẽ.
Đường Ẩn vừa quay đầu thì thấy Ân Trục Ly đang ngẩn người, ông nói “Bình thường ngươi thích một mình trèo tháp để ngắm cảnh, hôm nay sao lại ngồi ở đó mà nhìn vi sư?”
Ân Trục Ly gượng cười một tiềng, rồi lên tiếng đùa giỡn “Cảnh đẹp của thành Lạc Dương này vậy mà vẫn thua một cái nhăn mày, cười mỉm của sư phụ ta.”
Đường Ẩn giật mình, đang tính nói thì có một người tới.
“Đại đương gia, Khúc đại công tử Khúc Lưu Thương và Khúc nhị công tử Khúc Hoài Thương mấy ngày trước áp giải quan ngân, không ngờ vừa tới núi Kỳ Liên thì ngựa lại nổi điên, Khúc đại công tử té chết. Hách tổng quản vừa mới báo tin, sai bẩm với Đại đương gia.” Người vừa tới hình như đã vội vàng chạy một đường xa, lúc này vẫn còn thở hồng hộc.
Ân Trục Ly nghe vậy, vẻ mặt bình thản “Té chết sao? Thật đáng thương. Khúc phủ có động tĩnh gì không?”
Vẻ mặt người đó vẫn cung kính “Khúc phủ vô cùng thảm, Khúc phu nhân ngã bệnh, nhị công tử lúc trở về cũng bệnh, Khúc tướng quân thân chinh tới Cam Túc, muốn tự đón linh cữu của đại công tử về thành Trường An để an táng.”
Ân Trục Ly gật gật đầu “Được rồi, ngươi lui đi.”
“Vâng”, người đó lên tiếng rồi rời khỏi. Ân Trục Ly vịn tay lên cửa gỗ trên tháp Tề Vân, sắc mặt lạnh lùng.
Ngược lại Đường Ẩn vẫn hơi bất ngờ “Khúc đại công tử này thân thủ cũng không tệ, cũng là cao thủ cưỡi ngựa, Khúc Thiên dốc lòng dạy dỗ, sao lại có thể té chết được?”
Ân Trục Ly đưa mắt nhìn “Sư phụ, sao lại vừa khéo như vậy?”
Giọng nói của Đường Ẩn liền có chút nghiêm trọng “Mặc dù ngươi lớn lên ở Ân gia, nhưng dù gì cũng là muội muội của Khúc Lưu Thương, huynh trưởng qua đời, là muội muội ruột thịt sao lại như vậy?”
Ân Trục Ly sờ sờ mũi, biết Đường Ẩn tính tình ngay thẳng, cũng không dám đùa giỡn “Sư phụ dạy rất đúng. Đồ nhi về tới thành Trường An sẽ tới Khúc phủ để chịu tang cho Khúc đại công tử.”
Đường Ẩn ừ một tiếng, Ân Trục Ly vẫn có chút tò mò “Con nghĩ là sư phụ và Khúc Thiên vẫn có thù không đội trời chung chứ.”
Đường Ẩn nhẹ giọng nói “Ta với hắn đúng là có thù, nhưng ta đâu có thù oán gì với con của hắn? Quân tử báo thù đương nhiên phải đường đường chính chính, hôm nay hắn tuổi xế chiều lại chịu tang con, vốn là đau thương, ta muốn một đao giết chết hắn chứ không phải giở thủ đoạn sau lưng.”
Ân Trục Ly nghiêm mặt, hết sức nghiêm túc đứng đắn lạy Đường Ẩn một cái “Sư phụ dạy rất đúng, đồ nhi xin nghe.”
Nhưng con và sư phụ, không giống nhau.
“Sư phụ, người nói một người làm tướng, quan trọng nhất là điều gì?” Phía sau có tiểu đồng đem nước trà tới, biết người đến là Phúc Lộc Vương phi nên tăng lữ ở chùa Bạch Mã cũng không dám chậm trễ.
Ân Trục Ly đưa chén trà cho Đường Ẩn, Đường Ẩn tiện tay nhận lấy “Danh tiết. Từ xưa tới nay, làm tướng ai chẳng muốn được lưu danh sử sách, để hậu nhân khen một tiếng trung liệt?”
Ân Trục Ly cười khẽ “Đúng thế, trung liệt…”
Buổi chiều, Thẩm Đình Giao vừa mới trở lại nhà trọ thì Hà Nam Duẫn phái người tới mời hắn đi dự tiệc. Mặc dù hắn không muốn đi lắm, nhưng cũng biết đây là thời cơ không thể bỏ qua, đành phải rủ thêm Ân Trục Ly “Nàng có đi với bổn vương không?”
Ân Trục Ly nghĩ nguyên ngày hôm nay Cửu gia bận rộn như vậy, mình thì cứ đi với Đường Ẩn, thật không tốt cho lắm nên cũng gật đầu đồng ý. Cửu gia vào tắm rửa thay quần áo, Liêm Khang vẫn không hiểu “Đại đương gia, rõ ràng Tiểu Hà chính là mật thám của Vương thượng đặt bên cạnh Cửu gia, trên đường đi hắn cũng mấy lần thông báo tin tức cho bên