Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.
vậy vì sợ vương thượng phái người tới tuyên vào cung, lúc này lý ra phải vào cung báo cáo, nhưng giữa tình hình nguy hiểm thế này chỉ có thể giả bộ bệnh để xem mọi chuyện ra sao.
Thẩm Đình Xa cũng có tính toán riêng, Thẩm Đình Giao đã hợp tác với Ân Trục Ly, nếu lúc này động vào Thẩm Đình Giao thì nhất định sẽ đắc tội với thành Phú Quý. Rút dây động rừng như vậy thật quá mạo hiểm, cho dù là giết được Thẩm Đình Giao, Ân Trục Ly và Khúc Thiên vẫn là mầm mống đại họa. Lúc này trước hết nên làm cho thế lực của Khúc Thiên suy yếu, một khi nắm được binh quyền trong tay thì dủ thành Phú QUý có mạnh thế nào cũng chỉ là thương gia, không thể làm gì được.
Tới ngày thứ hai, trong cung vẫn không triệu kiến, Thẩm Đình Xa phái người mang tới tặng Thẩm Đình Giao sâm quý và lộc nhung. Ân Trục Ly cũng nới lỏng quản lý với Cửu gia nhà mình.
Hậu viên Phúc Lộc Vương phủ, trời nắng chói chang.
Ân Trục Ly đang ngồi đánh cờ một mình, Hà Giản tới tìm, cảnh giác nàng “Xem ra tạm thời sẽ không có nguy hiểm, hắn chắc chắn đang dồn sức để đối phó với Khúc gia. Xem ra Khúc đại tướng quân sẽ gặp phiền phức hơn chúng ta rồi.Hà Giản đương nhiên là một người tinh tường hơn Cửu gia nhiều “Vương phi, trước mắt thì xem ra Khúc đại tướng quân vẫn không có dấu hiệu dao động. Có thể nói ông ta vô cùng son sắt với Tiên hoàng, nhưng nếu ông ta là một tên ngu trung, muốn giữ vững danh tiếng trung thần… chỉ sợ là rất nhanh sẽ tới phiên Cửu gia.”
Ân Trục Ly không nói gì nữa – ván cờ này, Hà Giản thua.
Gần đây, trong quân doanh có lệnh điều động bất thường, ở Khúc phủ cũng chẳng được yên ổn.
“Tướng quân, ngài còn muốn do dự tới lúc nào?” Khúc Thiên đứng trong thư phòng, mười mấy nam nhân cũng đứng đó, trong thư phòng không đốt đèn, nhưng sự tức giận lại hừng lên trong bóng tối. “Quân của chúng ta dù ở giữa mưa máu gió tanh vẫn không chùn chân, dù liều cả mạng này trong chiến đấu cũng không sợ, nhưng Tướng quân có biết, chết dưới đao của kẻ địch còn có thể nhắm mắt, bắt chúng ta chết dưới tay của Quốc chủ mình, huynh đệ chúng ta làm sao chịu nổi!”
Bình thường Khúc Thiên vẫn luôn quyết đoán, nhưng hôm nay lại do dự “Ta không phải là không nghĩ tới đó, nhưng một khi khởi binh, chúng ta sẽ không còn là thần tử nữa mà là phản tặc. Cho dù chúng ta đưa tân chủ mới lên ngôi, nhưng dưới ngòi bút của sử quan vẫn bị gọi là Loạn thần tặc tử!”
“Tướng quân” người đứng bên trái là Khúc Lộc – là tâm phúc của Khúc Thiên, giờ phút này hắn trầm giọng nói “Danh tiết có quan trọng vậy không, chúng ta đều là người thường, còn có gia đình vợ con. Chúng ta vì Đại Huỳnh cống hiến nửa đời, đổ ra biết bao nhiêu mồ hôi và máu, kết quả là ngay cả gia đình mình cũng không bảo vệ được sao?”
Khúc Thiên nói, có vẻ uể oải “Lui xuống trước đi, ta muốn suy nghĩ một lát.”
Canh hai, Vân Thiên Y sai người tới thỉnh Ân Trục Ly, nói là Thiên Y phường có người muốn gặp nàng. Ân Trục Ly đi tới hậu viện của Thiên Y Phường thì thấy Khúc Thiên Khúc đại tướng quân. Ông ta ngồi cạnh cái bàn tròn, trên tay phải đang cầm chén trà nhỏ, mặc dù chờ đã lâu nhưng cũng chẳng thấy vẻ nóng nảy nào trên mặt ông.
Thấy Ân Trục Ly tới, ông ta cũng chẳng buồn đứng dậy, ngược lại còn có dáng vẻ của chủ nhà “Ngồi đi.”
Ân Trục Ly mỉm cười, cũng không thèm so đo mà ngồi xuống, Vân Thiên Y tự mình dâng trà, không để một ai khác biết được cuộc gặp gỡ này.
“Ân Trục Ly”, Khúc Thiên im lặng một lúc rồi mở miệng “Ta sẽ phò tá Cửu gia lên ngôi, nhưng ta có một điều kiện.”
Ân Trục Ly lại không vội “Ta và ngài hiếm khi được ngồi cùng bàn, trước tiên khoan bàn đã. Thiên Y, sai người làm cho ta chút rượu thịt, đừng để Tướng quân đợi.”
Vân Thiên Y và nàng cũng không phải sơ giao, đáp một tiếng rồi lui xuống. Khúc Thiên ngước mắt nhìn nàng, thời gian đã lâu, ông đã không còn nhớ được hình dáng của Ân Bích Ngô, trong trí nhớ chỉ còn lại nụ cười của nàng. Loại chuyện này ông đã làm qua, lúc này thấy vẻ lạnh nhạt của Ân Trục Ly thì trong lòng cũng có chút đề phòng.
Nhưng ông vẫn không nể mặt “Ta với ngươi vốn không có gì để nói. Ta đồng ý giúp Phúc Lộc vương lên ngôi, nhưng đổi lại ta cần một tấm Kim bài miễn tử, có thể đảm bảo cho Khúc gia của ta được bình an.”
Ân Trục Ly thổi thổi chén trà nhỏ, im lặng một lúc rồi lại cười “Lời ấy của tướng quân hoang đường rồi, Ân mỗ xuất thân là thương nhân, lại là dâu nhà khác, sao dám nhận một lời nặng tựa Thái Sơn đó của Tướng quân đây?”
Khúc Thiên biết nàng vẫn đang đợi thời cơ, không khỏi thầm than trong lòng : thật là gian thương “Ân đại đương gia, cuối cùng là ngươi muôn thế nào? Ngươi đừng quên, môi hở thì răng lạnh.”
Vân Thiên Y làm việc vô cùng nhanh chóng, không lâu sau đã mang rượu thịt lên. Hắn biết tình hình này vô cùng căng thẳng, nên cũng chỉ sai bảo những thâm tín. Ân Trục Ly gắp một miếng cá bỏ vào dĩa của Khúc Thiên, có chút áy náy “Không biết ngài thích gì, có điều ngài hành quân đánh giặc quanh năm, có lẽ cũng không quá câu nệ chuyện ăn uống, miễn cưỡng chắc cũng không sao.”
Khúc Thiên nhìn nàng, bỗng nhiên hỏi