XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.

“Ngươi nói ngươi chưa bao giờ hận ta, có thật thế không?”
Ân Trục Ly cười nhạt “Ân mỗ là thương nhân, thương nhân trọng hai chữ thành – tín, không nói láo.”
Khúc Thiên dường như muốn phá tan sự thân tình dối trá này “Vậy vì sao ngươi lại gả cho Thẩm Đình Giao? Vì sao dùng trăm phương ngàn kế để tiếp cận Hoài Thương?”
Ân Trục Ly như nghe được một chuyện vô cùng buồn cười, bèn cười ha ha “Sự nghi ngờ của Tướng quân cũng nặng quá rồi, ta và Cửu gia quen biết nhau từ lúc tám tuổi, có giao tình mười hai năm. Nhan sắc của Cửu gia thì dù có tìm cả thành Trường An này cũng không ai sánh kịp, thơ văn đàn hát, cầm kỳ thi họa, không thứ nào Cửu gia không biết. Ta thích hắn cũng làm người khác thấy lạ sao?”
Nàng đặt đũa xuống, nghiêng người dựa vào thành ghế “Về phần Khúc nhị công tử, hắn và Cửu gia nhà ta có nhiều thú vui chung. Tướng quân thấy nghi ngờ thì sao lại không hỏi hắn mà chất vấn ta?” Nàng đứng dậy, rót đầy ly rượu “Dù sao thì ta có nói gì Tướng quân cũng chẳng tin.”
Hai người ngồi đến canh ba, Ân Trục Ly chẳng hứa hẹn gì, chuyến đi này của Khúc Thiên xem ra thật uổng công. Trong lòng ông hiểu rõ, người này cũng giống như ông, đều đang chờ thời cơ. Thẩm Đình Xa ra tay càng nhanh thì tướng sĩ dưới trướng sẽ càng tức giận, cơn giận này sẽ biến Thẩm Đình Xa thành kẻ thù của họ.
Mà ông cũng đã cùng đường, không thể xoay sở mới tình đến chuyện ủng lập Thẩm Đình Giao mà không tự mình đăng cơ. Ân Trục Ly nuôi sói, nhất định phải để cho con sói này đói sắp chết, ngay lúc nó van xin mới cho ăn, tránh việc nó cắn ngược lại mình.
Thương nhân, vốn giỏi nhất là tính tóan.
Khúc Thiên vừa đi không lâu, Ân Trục Ly còn chưa kịp rời khỏi Thiên Y Phường thì đã có người vội vã chạy vào, chính là Khúc nhị công tử Khúc Hoài Thương. Ân Trục Ly hơi bất ngờ “Sao huynh lại ở đây?”
Vẻ mặt của Khúc Hoài thương vô cùng kinh hoảng, chưa kịp ngồi xuống đã vội hỏi “Có phải cha đã phát hiện ra cái chết của Đại ca là do ta nhúng tay vào?”
“Suỵt.” Ân Trục Ly chỉ ngón trỏ, ý bảo hắn ngậm miệng, thấp giọng trách “Huynh cũng quá lỗ mãng rồi, chuyện này sao có thể để ngay cửa miệng mà nói chứ?”
Khúc Hoài Thương cầm lấy bầu rượu trên bàn, nốc hết sạch rồi lại nói “Cuối cùng là cha đã nói gì với muội?”
Ân Trục Ly vỗ vỗ vai hắn, giọng nói thản nhiên “Huynh cứ yên tâm đi, ông ấy không phải kẻ hồ đồ, sẽ không nhắc tới chuyện này. Đừng nói là ông ta có lòng nghi ngờ, cho dù ông ta biết được lý do Khúc Lưu Thương chết, ông ấy cũng sẽ không đi điều tra! Chắc chắn!”
Khúc Hoài Thương thấy hai tay đổ mồ hôi lạnh “Muội không hiểu cha đâu, nếu ông ấy phát hiện ra ta…”
Ân Trục Ly ngắt lời hắn “Huynh ngốc quá, lúc này ông ấy chỉ còn một đứa con trai là huynh thôi, hiểu không? Nếu ông ta thật sự điều tra đương nhiên có thể tìm ra sự thật, nhưng ông ta phải làm sao? Giết huynh để đền mạng cho Khúc LƯu Thương chắc?”Nàng cười khẽ “Ngốc quá, không thể nào. Ông ta sẽ giả vờ như không biết, sống để bụng chết mang theo. Nên ông ta sẽ không điều tra, bất kể là Khúc Lưu Thương chết như thế nào thì người chết cũng không thể sống lại, ông ta chỉ còn có thể giữ người sống thôi.”
Khúc Hoài Thương bán tín bán nghi, Ân Trục Ly vỗ vỗ vai hắn “Buổi tối đừng tùy tiện ra ngoài, lúc này Thẩm Đình Xa coi các người như cái gai trong mắt, sẽ rất nguy hiểm.”
Khúc Hoài Thương vẫn còn hoảng hốt “Trục Ly, ta vẫn còn sợ. Ngày đó, đại ca chảy máu thấm đầy đất, huynh ấy… từ nhỏ tới lớn tuy huynh ấy không quá thân thiết với ta, nhưng chưa bao giờ bạc đãi ta, ta…”
Ân Trục Ly nghiêng người nhìn, nàng giỏi nhất là trấn an người khác “Không độc không phải trượng phu, nhị ca, huynh thấy Tướng quân hôm nay thanh danh hiển hách như vậy, cũng đã giẫm lên bao nhiêu xương máu của người khác mới leo lên được như vậy. Cho nên huynh chỉ cần nhớ, cái chết của Đại công tử chỉ là ngoài ý muốn, là tình cờ, không liên quan tới bất cứ ai. Muốn trách thì trách con ngựa chó má kia, bạ cái gì cũng ăn!”
“Không liên quan sao?” Khúc Hoài Thương thấp giọng hỏi. Ân Trục Ly khẳng định “Đúng vậy, không liên quan, một chút cũng không!”






Ân Trục Ly quay về Phúc Lộc Vương phủ, lúc này đã qua nửa đêm. Nàng đi vào phòng ngủ thì phát hiện Thẩm Đình Giao không có ở đây. Gần đây nàng trông coi hắn vô cùng nghiêm cẩn, chỉ sợ Thẩm Đình Xa lén giở thủ đoạn mà ám sát, lúc này nàng lập tức gọi Tiểu Hà “Cửu gia đâu?”
Tiểu Hà cung kính “Vương phi vừa đi, Cửu gia nằng nặc đòi chờ Vương phi về, lúc này có lẽ đang ngắm trăng bên hồ sen.”
Ân Trục Ly trầm nét mặt “Có ai theo ko?”
Tiểu Hà thấy nàng không vui, lại càng cẩn thận “Có Liêm Khang, vừa rồi hình như công tử cũng có theo ra.”
Bởi vì trên danh nghĩa thì Trương Thanh là con riêng của Thẩm Đình Giao, nên mọi người trong phủ đều gọi hắn là công tử. Ân Trục Ly thở phào nhẹ nhõm “Lui xuống đi.”
Tiếng rên như có như không vang lên, cuối cùng Trương Thanh cũng lấy tay che mắt, vẻ mặt hết sức đau khổ “Kiếp này mà phụ thân muốn đùa với mẫu phi… thật không