Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
br>Thẩm Đình Giao nghe thế thì bật cười, bình thản trả lời: “Lúc còn sống, con người nên có một chút may mắn”
Ân Trục Ly đến Đại lao Hình bộ. Mặc dù Hà thái phi bị giam ở đây, nhờ có Phó Hướng Anh chăm sóc, cuộc sống cũng không quá tệ. Trong lao trải thảm, bên trong có giường, thậm chí có cả rèm che màu trắng rủ xuống. Sau màn che có cả bàn thờ Phật, bà ta vẫn gõ mõ, tụng một đoạn kinh văn nào đó. Ân Trục Ly chép miệng: “Nhìn không ra quốc cữu gia cũng là người thật có tình có nghĩa”
Hà thái phi nghe vậy thì hơi xấu hổ nhưng lại ra vẻ lạnh nhạt: “Ánh mắt nhìn người của ta so với Ân Bích Ngô luôn tốt hơn nhiều”
Lúc nói lời này, bà ta khẽ cười một tiếng, chiếc váy đỏ tươi dài chấm đất, tóc đen búi lỏng sau gáy, không tô phấn, không đeo trâm, toàn thân toát ra vẻ thanh lệ quyến rũ khó tả. Đều là nữ nhân, Ân Trục Ly cũng không thể không thán phục.
Trên thế giới này có hai loại phụ nữ: lọai trước mềm yếu không ra gió, sử dụng đàn ông làm việc; loại sau kiên cường độc lập, chuyện gì cũng tự lo. Đồng nghiệp khó đồng mệnh (2), ai có tư cách khinh bỉ ai chứ.
Nghĩ như vậy, nàng cảm thấy thoải mái hơn, yêu kiều cúi đầu: “Nhi thần cung nghênh mẫu phi hồi cung”
Lần này, Hà thái phi khom lưng đỡ nàng dậy, giọng nói có vẻ của bậc tiền bối hiền hòa đầy yêu thương: “Đi thôi con của ta”
Quay về Tiêu Thục Cung, Ân Trục Ly lệnh cung nhân hầu hạ Hà thái phi tắm rửa. Trường Thanh từ bên kia cũng đã sang: “Mẫu phi, phụ thân có dặn nếu người trở lại, xin hãy lập tức đến thư phòng nghị sự”
Ân Trục Ly gật đầu: “Đi thôi”
Trong ngự thư phòng, chư thần đều ở đó. Đáng ra Ân Trục Ly nên tránh đi nhưng nàng vốn không phải người câu nệ lễ nghi, cứ đi thẳng vào. Mọi người đều thấy nhưng không thể trách… trên thực tế nếu nàng tránh đi mọi người mới thấy kỳ quái.
Thẩm Đình Giao thấy nàng, gương mặt cuối cùng cũng có vài phần vui vẻ: “Trục Ly, đến đây”
Ân Trục Ly đến bên cạnh hắn, Hoàng công công đứng bên hơi liếc mắt, lập tức có một chiếc ghế dựa được đưa đến cạnh thư án của hắn. Ân Trục Ly ngồi xuống, mọi người lại tiếp tục đề tài đang bàn: chọn ngày đăng cơ.
Thẩm Đình Giao đan năm ngón tay vào tay nàng, hắn vẫn cười ôn nhu nhưng lại lộ ra phong thái trầm ổn, lời nói hơi có ý hỏi: “Trục Ly cảm thấy ngày nào thích hợp?”
Ân Trục Ly nhìn những ngày Lễ bộ chọn lựa, tùy tay chỉ ngày 26 tháng 10 gần nhất: “Chiến sự ở Thiên Thủy cấp bách, việc đăng cơ không nên trì hoãn, cứ hôm đó đi”
Chư thần lại xôn xao một hồi nữa. Giờ thì lại đến chuyện định niên hiệu, phong hào Thái hậu, tế thiên địa tổ tông, đo đạc cắt may lặt vặt, tuy nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng phức tạp. Ngược lại, Thẩm Đình Giao vẫn ngồi im, nghe ý kiến của chư thần thì cao giọng: “Hôm nay chưa trừ được phản tặc, quốc khố trống không, chuyện đăng cơ lần này cứ làm đơn giản thôi. Niên hiệu đợi bản Vương và Vương phi bàn lại rồi ngày khác tính tiếp”
Chư thần hầu hạ Thẩm Đình Giao đã quen, đương nhiên hiểu hắn muốn đuổi người, lập tức quỳ lại lui ra ngoài. Đợi mọi người đi rồi, hắn xoay người ôm Ân Trục Ly vào lòng. Ân Trục Ly không quen tư thế này, hắn biết rõ, vì thế chỉ lấy tay giữ eo nàng, không làm thêm động tác gì nữa: “Trục Ly, hình như nàng không vui?”
Ân Trục Ly nhìn bàn tay để ở eo mình, lời nói của hắn vẫn ôn nhu nhưng cử chỉ chính là của nam nhân đối với nữ nhân của mình, không còn chút nhu nhược nào của trước kia. Lòng nàng do dự nhưng bên ngoài không biểu lộ gì, cứ kệ cho hắn để tay đó: “Chiến sự ở Lũng Tây, Vương gia định đối phó thế nào?”
Thẩm Đình Giao đương nhiên hiểu rõ tâm tư của nàng, trả lời ngay: “Bản Vương đương nhiên nghe ý kiến của Vương phi. Nhưng Trục Ly này, dù sao hắn ta cũng là bố đẻ của nàng, đây là sự thật không thể thay đổi. Nếu chiêu an hắn, can qua (3) của Đại Huỳnh sẽ dừng mà nàng ở trong triều…cũng coi như có chỗ dựa. Dù năm đó, Đại đương gia Ân Bích Ngô chết vì hắn, hơn hai mươi năm rồi còn giữ trong lòng sao?”
Ân Trục Ly quan sát hắn từ trên xuống dưới, ra vẻ suy nghĩ: “Cửu gia nói nghe rất hay, có điều Trục Ly là thương nhân. Chuyện khác không dám nói, có điều đạo lý “thiếu nợ phải trả tiền” thì vẫn còn hiểu sơ sơ. Chỉ cần người còn sống, cho dù phải chờ lâu đến đâu cuối cùng cũng phải trả. Vương gia nói không sai: hai mươi mấy năm, thật ra ta cũng không nhất định phải báo thù. Dù Thẩm Nhị gia xem trọng giang sơn hơn mọi thứ thì vẫn coi như có vài phần tình ý với ta; Ân mỗ phụ thuộc vào hắn thì cả đời không phải lo vinh hoa phú quý”. Nàng nâng một dải tóc đen của hắn lên, vuốt ve: “Sư phụ ta cũng không định báo thù. Hắn vốn là thư hương thế gia, nhân phẩm tài năng đều danh chấn Trường An, nữ nhân nào mà không lấy được? Cần gì phải cô độc thương nhớ người đã chết? Thậm chí ngay cả mẹ ta cũng không cần phải giữ thù hận, bà là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân do triều đình phong, chỉ cần thuận theo Hoàng thất thì dù Ân gia có tàn héo, bà vẫn có thể làm quý tộc ở Trường An.”
Giọng nàng dần trở nên trịnh trọng: “Nhưng Cửu gia, vấn đề là ta không biết lấy gì báo đáp ơn sinh thành trừ việc đó ra, hiện giờ ta