Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
ày làm cho sợ sệt, không dám tới nữa, nghe thấy hình như không đúng cho lắm, hắn là người thô thiển ngu ngốc, không biết suy nghĩ nhiều “Vương phi? Vương phi ngài ở đâu?”
Ân Trục Ly làm như không nghe thấy, chỉ cúi đầu tiếp tục “nghịch thằng nhỏ” của Thẩm Đình Giao, chuẩn bị giao chiến. Thẩm Đình Giao đổ mồ hôi ướt hết áo, trong tầm mắt đã mơ hồ không còn nhìn rõ nữa, hắn cố gắng làm ra vẻ bình thường, nói “Không có gì đâu, nguoi về trước đi.”
Trương Thanh còn đang do dự, chỉ sợ lỡ hai ngưởi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Thẩm Đình Giao không tự lo nổi cho mình, sao có thể nào lo lắng cho hắn được. Hắn đứng một hồi lâu, cắn răn rồi lại định bước qua đó xem sao. May mà có người chạy tới “Trương Thanh! Đường tiên sinh nhà ta xảy ra chuyện gì?”
Là Hách Kiếm. Trương Thanh như thấy được cứu tinh của đời mình, chạy nhanh tới, chỉ tay về phía bụi cỏ “Hách tổng quản, Cửu gia và Vương phi ở bên đó lâu rồi, không biết có chuyện gì không nữa. Ta muốn đi qua xem thử nhưng Cửu gia không cho!”
Hách Kiếm nhìn sơ một cái liền hiểu, mặt đỏ như gấc “Hai vợ chồng người ta ở với nhau, ngươi lo gì chứ! Còn không mau đi! Tiên sinh nhà ta đâu rồi?”
Giọng nói xa dần, Thẩm Đình Giao thở phào nhẹ nhõm, vừa cúi đầu lần nữa thì thấy trên áo mình dây đầy vết máu đỏ. Máu ở đâu ra? Trong lòng hắn hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, thấy trên cổ tay Ân Trục Ly không biết bị thứ gì cắt trúng, hoạt động mạnh làm cho máu càng chảy ra nhiều, nhuộm đỏ cả bụi cỏ.
Hắn cầm tay nàng, lần đầu tiên quát lên “Ân Trục Ly! Ngươi không muốn sống nữa sao!”
Ân Trục Ly giống như mới phát hiện ra vết thương, nàng nhìn máu đã chảy một vũng, đột nhiên nhoẻn miệng cười, Thẩm Đình Giao nghe được nàng nói khẽ “Quên đi thôi, đã chẳng còn giữ được nữa.”
Nàng xé vạt áo, băng bó vết thương lại. Đường Ẩn, sư phụ đúng là một nhà nho,Trường An này cũng đầy nhà nho. Người có gì để Ân Trục Ly này phải kính trọng chứ? Người muốn chết liền đi tìm cái chết, có gì đáng để Ân Trục Ly này đau lòng ? Thừa nhận yêu ta là sỉ nhục tới vậy sao, hai mươi năm gắn bó lại không đáng giá bằng một đoạn hồi ức.
Đường Ẩn, ta tuyệt đối sẽ không vì ông mà rớt một giọt nước mắt, ta tuyệt đối sẽ không nhớ thương vì ông, vĩnh viễn cũng không tha thứ cho ông.
Nàng băng xong vết thương nhưng cũng chẳng thấy đau. Mặt trời khuất bóng, máu cũng ngừng chảy, chỉ có nàng là lạnh thấu xương.
Thật ra… nếu không yêu không thương thì cần gì tìm cái chết…
Nằm giữa bụi cỏ vắng vẻ, Ân Trục Ly nhắm mắt lại.
Được rồi sư phụ, chúng ta hòa thôi, con không tức giận nữa, người cũng hãy mau về…
Ban đêm, những thuộc hạ cũ của Khúc Thiên dẫn theo hai ngàn binh mã giả đánh nghi binh ở cửa Bắc thành Trường An, đợi đến lúc lửa phừng lên trước cửa thành, Ân Trục Ly che chở cho Thẩm Đình Giao, dẫn theo một đám tâm phúc của Khúc Thiên khoảng hơn mười người, mở đường máu chạy ra khỏi cửa Tây thành , chạy thẳng tới Thiên Thủy.
Đại Huỳnh thanh bình được bốn năm chín tháng, nay đại tướng quân Khúc Thiên và những thuộc hạ cũ khởi binh ở Lũng Tây của quận Thiên Thủy, ủng lập Phúc Lộc Vương Thẩm Đình Giao làm tân chủ, tuyên cáo với chư quân : đương kim vương thượng Thẩm Đình Giao giết cha đoạt vị, hãm hại huynh trưởng, tại vị bốn năm, đức độ chẳng có mà cũng chẳng xây dựng được gì. Thể theo Thiên đạo, ủng lập tân quân.
Lời này vừa nói ra, thiên hạ dấy loạn.
Thẩm Đình Xa lại vô cùng tức giận, không thèm để ý tới sự can gián cũa chư thần, tuyên triệu hai mươi vạn binh mã đi dẹp loạn, thần dân Đại Huỳnh vô cùng hoang mang.
Khói lửa lại dấy lên.
Khúc Hoài Thương kéo nàng “Nhìn kìa, ta đã chắc chắn là phụ thân sẽ nhận muội mà. ĐI thôi, ca ca dẫn muội đi bái kiến mẫu thân.”
Ân Trục Ly để mặc hắn dắt đi, cười nhẹ “Huynh chắc chăn là Khúc phu nhân nhìn thấy Ân mỗ sẽ vui sao?”
Khúc Thiên thấy cũng chẳng quan trọng, hồi lâu ông quyết định, chậm rãi nói “Nói cho cùng thì ngươi cũng là huyết mạch của Khúc gia, đương nhiên là phải nhận tổ quy tông.”
Quân đội từ thành Trường An tiến đến nhanh chóng, trong vòng nửa tháng đã giao đấu bốn lần. Quân sĩ dưới trướng Khúc Thiên vô cùng dũng mãnh, nhưng quân của Thẩm Đình Xa lại vô cùng hùng hậu, tạo nên thế dằn co đầy cân não.
Thẩm Đình Giao thường đi theo Ân Trục Ly đứng trên tường thành nhìn cảnh giao chiến, cảnh tượng vô cùng bi hùng, tháng mười hoa cúc nở vàng một cõi, ánh mặt trời chói chang, nhưng màu máu lại lai láng trải dài tới vô tận. Ân Trục Ly đứng khoác vai hắn, cười lạnh nhạt “Thẩm Đình Xa đã bắt đầu điều Ngự Lâm Quân tới đây rồi.”
Thẩm Đình Giao gật đầu, dù sao hắn cũng lớn lên ở trong cung nên hắn cũng biết lực lượng quân này “Bổn vương đã bí mật đưa tin… cho người ở trong cung.”
Ân Trục Ly ôm hắn, chỗ tường thành này cũng không phải nơi an toàn, đao kiếm không có mắt , nàng tuyệt đối không để cho Thẩm Đình Giao xảy ra chuyện gì bất trắc “Cửu gia phải đợi thêm một thời gian nữa, đợi tớ khi Thẩm Đình Xa đ