Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.

không ngừng nhớ đến từng thái độ, hành động, âm thanh của anh lúc đó.
Cứ nhớ nhung đến mấy điều đó, một tiếng đồng hồ đã trôi qua như thế, sau đó nếu như không phải Đặng Linh Linh gọi điện thoại đến, không biết chừng tôi còn nhớ thêm một tiếng đồng hồ nữa.
“Chị Hoàng, chiều nay chị có việc gì không?”.
“Chị thì lúc nào cũng chỉ có ngần ấy việc, thế nào, có việc gì à?”.
“Cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là muốn tìm chị nói chuyện thôi mà.”
“Thế thì em đến đây đi.”
“Có tiện không?”.
“Haizz, ở chỗ chị có gì mà tiện với chả không tiện, em qua đây đi, chị mời em uống trà nè, trà Phổ Nhĩ, trà giảm béo đó nha.”
Tôi nói với giọng nhẹ nhàng để kiềm chế tâm trạng chán nản của tôi, vào lúc này đây, tôi hoàn toàn không ý thức được rằng, tôi lại đưa đến cho Đặng Linh Linh cả một đống phiền phức về sau.






Buổi chiều khi Đặng Linh Linh đến đây, tôi đang tiếp một cuộc điện thoại, là của một người tên Trương Cường gọi đến, người này năm nay ba mươi lăm tuổi, là một tài xế taxi, một năm trước vừa ly hôn với vợ, tự bản thân anh ta tìm ra trung tâm môi giới hôn nhân này của chúng tôi.
Dáng vẻ, dung mạo người này đều được cả, mặc dù bụng hơi phệ, nhưng đàn ông thời nay có không có bụng? Đặc biệt là vào tầm tuổi này, không có bụng, thì điều đó có nghĩa là thân phận thấp kém, mà không làm quan được thì thôi cũng cho qua, ngay cả thân phận người giàu trong giới bình dân mà không có, e rằng sẽ bị người ta khinh bỉ.
Đương nhiên, trời sinh bạn đã là người gầy nhom, hoặc là gene di truyền tốt, hoặc là vận động nhiều, thì đó là một chuyện, có điều lúc đó, mọi người đều không nhìn bụng của bạn, mà nhìn vào phong độ của bạn.
Trong xã hội cũ, tài xế taxi là phu xe, còn hiện nay mặc dù trên tinh thần thì vẫn chưa được tôn trọng, nhưng về mặt vật chất thì cũng tương đương với những người bình thường khác, đặc biệt là ở thành phố của chúng tôi, tài xế taxi là một ngành nghề ghê gớm nhất, người khác thế nào thì tôi không biết, một mình tôi đây đã bị từ chối không biết bao nhiêu lần – một người ít khi gọi taxi như tôi đây còn có ấn tượng vì bị taxi từ chối, suy nghĩ một cái là biết ngay tình trạng hiện nay của taxi rồi.
Thành phố này của chúng tôi, xe đông, đường chật, khó bắt được taxi, còn tài xế thì sao, cho dù là mượn xe của người khác để chạy, thu nhập mỗi tháng cũng được khoảng ba bốn ngàn tệ, còn nếu như bạn có một chiếc xe, ôi, đủ sống luôn, mỗi tháng ít thì cũng được bảy tám ngàn, nhiều thì cũng có được cỡ một hai vạn!
Nếu như bây giờ thời tiết tạm được, chúng tôi có thể tùy tiện đi lang thang trên đường, cho dù đi từ khu Tây đến khu Đông cũng chẳng sao. Nhưng giờ đây, chỉ cần ở bên anh, tôi không sợ gió lạnh, nhưng mà bị lạnh cóng đến nỗi răng đánh cầm cập vào nhau chẳng phải việc gì tốt đẹp cho cam.
Trong trường hợp này, chúng tôi bắt đầu đi dạo các siêu thị, cửa hàng, nhưng những nơi này chẳng thích hợp cho việc nói chuyện, cứ cho là chẳng phải phút giây nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau đi, nhưng mà vừa nói một hai câu đã phải lo tránh đường cho người khác... Cảm giác đó, chẳng kỳ diệu chút nào cả.
Hơn nữa của hơn nữa, mẹ kiếp chứ! Chị đây cũng biết mắc cỡ vậy!
Cứ cho là bây giờ tôi đã cầm tay với Lưu Thụy Căn đi, khoác tay nhau đi, những việc làm đó cũng chỉ tiến hành vào những lúc trời tối, đèn mờ, trăng lu, gió to thôi, chứ dưới ánh sáng rực rỡ chiếu rọi đất trời... Chị đây thật sự không dám thật mà mà mà mà!
Mỗi ngày đều gặp nhau, nhưng vẫn có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó; mỗi ngày đều nói chuyện với nhau, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.
Tinh thần có chút thiếu thốn, tiền bạc cũng có chút gì đó không nổi nữa rồi.
Một vé xem phim nếu mua theo đoàn cũng phải mất hai mươi lăm đồng, ngồi chơi trong quán cà phê ít nhất phải mất bốn năm chục đồng, đi taxi ít nhất cũng phải mất hai mươi đồng, chi phí ít nhất của một ngày cũng khoảng một hai trăm đồng. Một ngày hai ngày chẳng sao, một tháng mất hơn ba ngàn đồng!
Đây là còn chưa tính những số tiền khác. Đương nhiên, trong ba ngàn này tôi bỏ ra không đến một ngàn tệ, đa phần đều do Lưu Thụy Căn trả, nhưng cũng chính vì vậy, tôi mới cảm thấy chịu không nổi. Lương anh một tháng đâu có nhiều nhặn gì, mỗi ngày lại chi ra ngần ấy, lấy đâu ra mà thuê nhà? Lấy đâu ra mà trả tiền điện nước? Lấy đâu ra mà ăn? Lấy đâu ra mà mua quần áo? Cứ cho là trước đây anh có chút tiền tiết kiệm đi, nhưng mà cũng đâu có được là bao?
Cuối cùng, lúc này đây, tôi mới hiểu được tâm tình của những cô gái đa đoan đã từng xuất hiện trên diễn đàn kia.
Một cô gái ngon lành thế kia, công việc tốt gia thế tốt dung mạo tốt, bạn trai lại không nhà không xe không tiền, thế là con gái nhà người ta liền mang xe, mang nhà, mang tiền tiết kiệm đưa ra hết, xong việc lại bị bạn trai bới móc đủ kiểu, gặp đủ các kiểu cực phẩm.
Khi tôi đọc những kiểu bài viết như thế, tôi đều suy nghĩ mãi mà không ra, luôn cảm thấy đầu óc cô gái đấy hình như có vấn đề. Các bạn nói xem, bạn trai mình cái gì cũng kh