Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.
ông có, bạn thích anh ta là được rồi, lại còn nói chẳng hiểu tại sao lại thích cơ!
Nhưng tại sao lại cần phải trợ cấp?
Bây giờ tôi hiểu rồi, không phải trợ cấp, mà là không muốn để anh ta phải khó xử, không muốn để anh ấy chịu cực khổ.
Hóa ra, không chỉ có con trai mới biết xót xa cho con gái, con gái đối với con trai, còn xót nhiều hơn nữa.
Ngày hôm nay, cuối cùng chúng tôi cũng đã coi hết toàn bộ phim chiếu ở rạp, đứng ở rạp chiếu phim, thật sự là khó xử chết đi được. Đi về nhà thì sớm quá, hơn nữa lại không đành lòng; không về nhà thì lại chẳng có chỗ nào để đi.
Sau này La Lợi cứ cười tôi suốt: “Cái gì mà không có chỗ nào để đi, phòng trà quán bar, mấy chỗ đi chơi cũng nhiều lắm chứ, mày muốn đến nhà người ta thì cứ nói thẳng đi, Hoàng Phiêu Phiêu, mày dở ở điểm này, đến chết rồi mà còn già mồm.”
Tôi từ chối bình luận về lời đánh giá của La Lợi, nói tóm lại của nói tóm lại, tôi đến nơi ở của Lưu Thụy Căn, vừa bước vào cửa, tôi bỗng hóa đá.
Khu dân cư nhỏ theo phong cách cũ, căn hộ được xây lâu đời lắm rồi, những việc này, tôi đều đã chuẩn bị trước tư tưởng, hơn nữa, tôi cũng chẳng phải tiểu thư xuất thân trong gia đình giàu có, trong hoàn cảnh như vậy, hoàn toàn không có áp lực gì. Nhưng mà căn nhà của Lưu Thụy Căn... Mẹ kiếp! Thế mà cũng gọi là nhà à?
Nói là bãi rác thì cũng hơi quá, nhưng mà nói là đống rác, tuyệt đối sẽ không có người phản bác. Khắp phòng là vỏ hộp mì tôm, túi ni-lông vứt đầy trên mặt bàn, khăn giấy xài rồi quăng đầy trên nền nhà, không khí trong căn phòng cũng có mùi, mùi đủ kiểu quyện lại với nhau, cũng may là mùi thuốc trong căn phòng này đủ nhiều, nếu không, cho dù là mùa đông, cũng chẳng ai ở nổi trong căn phòng này.
Tôi hồ nghi nhìn Lưu Thụy Căn, Lưu Thụy Căn ngại ngùng sờ vào một bên khuôn mặt mình: “Không ngờ là em đến, nên không dọn dẹp gì, nếu không... Em vào trong phòng anh ngồi một chút đi?”.
“Trong phòng anh có ngồi được không?”.
“... Chắc là được.”
Dưới sự hướng dẫn của anh tôi đi đến phòng ngủ, thực sự là sạch hơn phòng khách một chút, nhưng mà cũng có giới hạn, tôi vứt túi xách lên giường anh, cởi áo khoác ra: “Anh có túi đựng rác chứ hả?”.
Lưu Thụy Căn ngớ người ra, tôi lại tiếp tục nói: “Chổi cũng có chứ, cây lau nhà cũng có chứ hả?”.
Sự thật chứng minh, Lưu Thụy Căn thực sự là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình nghèo khổ, mặc dù trong nhà bừa bộn như thế này, nhưng mà chắc là cũng có những món đồ này.
“Cởi ra đi.”
“Hả?”.
“Không cởi áo ra làm sao mà anh làm việc được?”. Tôi tự tin nhìn anh. Từ trước đến nay tôi luôn có chút sợ anh, kiểu sợ này không phải là khiếp sợ, mà là bởi vì quá thích cho nên mới đâm ra sợ hãi, sợ anh không vui vẻ, sợ anh không hạnh phúc, sợ anh cảm thấy tôi không tốt, sợ anh không cần tôi nữa.
Cho nên tôi cực kỳ rụt rè, cho nên tôi cực kỳ thận trọng, cho nên tôi cực kỳ bị gò bó khó chịu. Giống như Diệp Tiểu Mỹ trong phim hoạt hình “Ong và cỏ bốn lá”, trước mặt mọi người đều thể hiện mình tự do tự tại, vui vẻ yêu đời, nhưng trước mặt Sâm Điền lại luôn gò bó đến khó chịu, gò bó... Thậm chí muốn đi toilet cũng ngại chẳng dám mở miệng nói.
Có điều khi đã thích một người, thì sẽ vô hình trung xem người đó như thần thánh, mặc dù cái tên Lưu Thụy Căn nghe quê chết đi được, không nhà không xe, nhưng mà trong mắt tôi, anh đáng yêu chết đi được, ghê gớm không chịu nổi, nhất cử nhất động, đến cả việc ngẩng đầu lên, mẹ kiếp chứ, cũng thu hút chết đi được!
Bởi vì cảm thấy anh quá được, cho nên cũng luôn cảm thấy mình quá tệ, cho nên dù nhiều khi những đề nghị của anh tôi không hề thích cũng không muốn phản bác, càng không dám mặt nặng mày nhẹ. Nhưng giây phút này đây, những ánh hào quang quanh người Lưu Thụy Căn biết mất, tôi bỗng ý thức được rằng, à, hóa ra anh cũng là một người bình thường. Mặc dù tôi thích anh, vô cùng vô cùng thích anh, nhưng anh cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.
Anh có tình cảm và ham muốn, ăn đủ loại ngũ cốc, hơn nữa, cũng sẽ có lúc phạm phải sai lầm!
Lưu Thụy Căn hiển nhiên chẳng ngờ được tôi sẽ nói như thế, nhất thời ngẩn người ra, nhưng tôi đã nhét cây chổi vào trong tay anh: “Nào, ngoan, quét hết những hộp mì và túi ni-lông xuống đất, sau đó quét gom lại thành một đống. Làm đi thôi, cuộc hành trình ngàn dặm cũng phải đi bằng chân, mặc dù căn phòng này bẩn và bừa bộn, nhưng, chỉ cần anh quét, thể nào cũng trở nên sạch sẽ.”
Lưu Thụy Căn ngơ ngơ ngác ngác, nhưng vẫn làm theo lời tôi. Tôi vứt anh ở phòng khách, còn mình vào phòng bếp, ở đây sạch sẽ hơn ở ngoài kia nhiều, nhưng rõ ràng rằng, Lưu Thụy Căn rất ít khi sử dụng nơi này - đoán rằng cũng chỉ nấu nước sôi gì đó mà thôi. Có điều mặc dù như vậy, trên tường vẫn dính những vết bẩn lớn, có lẽ là người thuê trước anh làm bẩn. Tôi tìm quanh một vòng, không tìm thấy nước rửa chén, cũng chẳng tìm thấy miếng kẽm chùi nồi, suy nghĩ một lúc rồi bước ra ngoài, Lưu Thụy Căn đang quét túi ni-lông xuống nền nhà, khuôn mặt đăm chiêu.
“Cởi áo khoác ra đi, đừng để đến khi quét dọn nhà cửa xong phải đi giặt áo kh