Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

oác, em đi ra đây một lát, chút nữa quay>
Lưu Thụy Căn gật gật đầu, cũng chẳng hỏi tôi đi đâu, còn tôi cũng chỉ chạy vào một siêu thị nhỏ gần đấy mua một ít đồ dùng cần thiết. Hai ba tiếng đồng hồ sau, khoảng thời gian đó trôi qua nhanh như bay, nói tóm lại, cảm giác của tôi lúc đó, vừa mới dọn dẹp được phòng bếp cho ra hồn, thì đã đến nửa đêm. Rác rưởi cuối cùng cũng đã được gom lại thành một đống, nền nhà cuối cùng đã nhìn thấy được màu sắc vốn có của nó, dùng hết cả thảy tám túi đựng rác. Bạn Lưu Thụy Căn, người có thể đi lang thang dạo phố với tôi hai ba tiếng đồng hồ mà mặt không đỏ, không thở dốc, giờ đây phải ngồi tựa vào ghế sofa.
“Mệt không?”.
Lưu Thụy Căn không nói, chỉ liếc mắt nhìn tôi.
“Dậy ăn cơm đi.”
Lưu Thụy Căn ngẩn người ra, tôi đã quay người đi vào bếp. Ở chỗ anh đây chẳng có gì cả, mà cái siêu thị nhỏ xíu kia cũng chẳng có nhiều đồ đạc gì, cho nên món tôi có thể nấu được, cũng chỉ là một nồi mì, một nồi mì mà đến hành lá cũng chẳng có, nấu bằng nước lã, một màu sắc nổi bật nhất, đó chính là cái món trứng chiên ở bên cạnh.






“Hôm nay em không có nhiều việc lắm hả?”.
“Em thì có việc gì đâu, cũng giống như bình thường vậy thôi. Anh thì sao?”.
“Anh cũng chẳng có việc gì, chỉ đi gặp gỡ khách hàng rồi ăn cơm thôi.”
“Có uống rượu không?”.
“Uống một chút.”
Cái đoạn nói chuyện chán ngắt, tẻ nhạt này là của tôi và Lưu Thụy Căn, từ lúc tôi đến chỗ ở của anh, dọn dẹp sạch sẽ cái chuồng heo đó, quan hệ giữa tôi và anh... nói là đột ngột tiến xa hình như cũng không chính xác lắm, nhưng quả thật là đã bước qua một giai đoạn mới.
Trước đây mỗi lần nhìn thấy anh, tôi đều cảm thấy ngại ngùng, cho dù đã từng nắm tay, tôi cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Nghĩ đến việc đi gặp anh, tự nhiên nhịp tim vô cớ đập nhanh thêm hai nhịp, có những lúc chỉ một động tác vô tình của anh cũng làm tôi trở nên căng thẳng.
Bây giờ những việc này không thể nói là đã hết hoàn toàn, nhưng mà thực sự là cũng đã bớt được nhiều rồi. Tôi đã không còn giống như trước đây nữa, mỗi lần muốn gọi điện cho anh đều do dự rồi lại chần chừ, gửi tin nhắn xác định anh không bận mới dám nhất nút gọi, tôi cũng không giống trước đây nữa, trước mặt anh chẳng dám nói gì cả, rõ ràng là đói muốn chết nhưng lại nói mình không đói, hoặc là đã ăn cơm rồi.
Bây giờ mỗi lúc anh sắp tan tầm, tôi sẽ gọi một cuộc điện thoại cho anh, hỏi anh buổi tối có việc gì không, sau đó ra chợ mua một ít thức ăn, rồi sau đó nữa sẽ đến gõ cửa nhà anh. Khi anh ăn cơm, tôi sẽ vừa gặm táo vừa nhìn anh bằng một ánh mắt căm hận. Những lúc anh cầm miếng sườn non lên dụ dỗ, tôi sẽ quay mặt đi, nghiến răng nghiến lợi bảo rằng mình đang giảm béo. Mới đầu, anh nói tôi không cần làm như vậy, nhưng thấy tôi kiên quyết, anh cũng phải chiều theo tôi: “Thôi được rồi, em muốn làm thế nào cũng được. Nhưng nếu em muốn giảm béo thật, anh cũng không ngăn cản em đâu, nhưng mà đừng để bản thân mình xuống sức quá.”
Nghe anh nói như vậy, tôi lại có chút không an tâm: “Em... đang giảm béo thật mà.”
“Không phải em đã và đang giảm béo sao?”.
...
Các bạn học sinh thân mến!
Các bạn học sinh thân mến! Các bạn học sinh thân mến! Các bạn học sinh thân mến... Ở đây tôi phải giải thích một chút, mặc dù tôi đã có thực đơn của La Lợi từ lâu, mặc dù tôi cũng đã hạ quyết tâm giảm béo từ lâu, nhưng trong vòng một tháng trở lại đây, thành quả của tôi... chỉ có một ki-lô-gam mà thôi!
Thật đó, không phải tôi không cố gắng, tôi đã rất cố gắng ăn sáng ăn trưa theo yêu cầu của La Lợi, cũng rất cố gắng kiềm chế cái miệng lại, tôi thề, trong khoảng thời gian một tháng năm ngày vừa rồi tôi đã không ăn những thực phẩm cấm kị như kẹo sô-cô-la, khoai tây chiên, bánh kem rồi.
Nhưng mà mẹ kiếp, bây giờ mỗi ngày tôi đều đi chơi với Lưu Thụy Căn, mặc dù chúng tôi không đến La Phúc Ký, nhưng mà chúng tôi hầu như ngày nào cũng ngâm mình trong quán cà phê, cho dù tôi không ăn bánh trứng, kem, cơm canh sườn hầm bắp, trà sữa, nhưng mà phải uống một ly cà phê chứ.
Thế là, vấn đề lại xuất hiện, tôi nên uống loại cà phê có đường và sữa, hay là loại cà phê có đường không sữa, hay là loại cà phê không đường có sữa đây?
Đừng nói với tôi cà phê đắng gì gì đấy, cái loại đấy thực sự chẳng phải dành cho người uống, lâu lâu tôi cũng uống một lần sau khi suy nghĩ bất khuất rằng mình không vào địa ngục thì ai vào, nhưng mỗi ngày đều uống... mẹ ơi, tôi thà rằng không giảm béo!
Không thể vì việc này mà nói tôi không có nghị lực, cũng không phải nói Lưu Thụy Căn không bằng cà phê đen, mà là... thực sự không thể nào!
Ngồi ở quán cà phê với Lưu Thụy Căn từ tám giờ đến mười một giờ, về đến nơi ở cũng đã đến thời gian tắm rửa và đi ngủ, cái gì mà còn tập luyện thêm Yoga, thế thì trừ phi chẳng cần mặt mũi xấu đẹp ra làm sao. Bây giờ cả người tôi từ trên xuống dưới, cái thứ đáng được tán thưởng nhất có lẽ chính là làn da trắng nõn nà, nếu như còn mọc thêm mấy cái mụn, hoặc là mấy nếp nhăn khô khan kia, thế t