Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342176

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2176 lượt.

y lừa, anh ấy sẽ không rời xa chị. Tương lai nếu như bọn chị có con, cũng sẽ yên ổn hơn.”
Nói những lời này ra thực sự có chút gì đó tàn nhẫ nhưng cũng rất thực tế, đến lúc này, tôi cũng chỉ biết chúc phúc cho chị mà thôi. Có điều, qua việc này, dì Vương đánh giá Mã Phương suy nghĩ quá đơn giản: “Bây giờ mặc dù người đàn ông đó có lẽ không dám làm gì xấu xa, nhưng mà năm năm mười năm sau thì sao? Lúc đó Mã Phương nghĩ rằng đã yên ổn rồi, người đàn ông đó mới bắt đầu buông thả chơi bời thì sao?”.
“Dì Vương, những lời nói này...”
“Những lời nói của dì không dễ nghe, nhưng mà cháu cứ từ từ mà cảm nhận.”
Tôi cũng không đánh giá cao Lý Trí cho lắm, nhưng thật sự không thích kiểu phán đoán này: “Dì Vương ơi, ý dì nói chị ấy nên tìm người đàn ông đã ly hôn và có con sao?”.
“Cũng không phải là như vậy, chỉ là, cái anh Lý Trí này, cháu đừng tưởng anh ta chưa kết hôn mà... Trước đây... haizz!”.
Tôi không nói gì nữa, thực ra trong lòng tôi cũng rõ rồi, Lý Trí làm ở miền Nam mười năm, nếu như toàn tâm toàn ý lập nghiệp, không nói thành tựu làm gì, ít nhất cũng phải có chút thành tích chứ. Nói là ba mẹ anh gọi về, nhưng mà nếu như có thể đứng vững lập nghiệp ở đó, ba mẹ anh ta tại sao không qua ở đó cùng anh?
Đàn ông ba mươi tuổi rồi, trước đây dựa dẫm vào bố mẹ, chị gái, bây giờ lại muốn dựa dẫm vào vợ...
Có điều, tôi và Mã Phương không thân quen gì nhau cho lắm, nói được đến đâu thì nói, cũng không dễ can thiệp quá sâu, nếu như là Đặng Linh Linh... Ồ, Đặng Linh Linh giờ đây cũng rất khó xử, sau khi thái hậu của cô biểu diễn đợt đó, cô ấy đành phải đồng ý qua lại với Thường Hữu rồi.
“Em không thấy khó chịu à?”.
“Nói thật lòng là, thật sự chẳng dễ chịu chút nào.”
“Thế thì...”
“ Nhưng mà, có thể làm gì được đâu? Lần này thái hậu giả đến bệnh viện cho em thấy, nếu như em không làm theo, lần sau có thể biểu diễn thêm một lần nữa thật, nói gì thì nói mẹ cũng sắp sáu mươi tuổi rồi, nhỡ may mẹ có xảy ra chuyện gì thật...”
Nói đến đây, cô nặng nề thở dài, một câu nói đã ở ngay bên cửa miệng tôi, nhưng rốt cuộc tôi vẫn không nói ra – thái hậu nhà em, đúng thật là sướng mà không biết sướng, biết thế cho bà gặp một cô con gái mười mấy tuổi đã quậy phá tưng bừng, hơn ba mươi tuổi ly hôn n lần cho bà ấy biết!






“Không nói chuyện em nữa, chị chuẩn bị lúc nào cưới đấy?”.
Đặng Linh Linh đột nhiên chuyển chủ đề đến chuyện này, tôi nhất thời mông lung, không nói nên lời.
“Kết, kết hôn... ?”.
“Sao thế, còn muốn chối à, ngày đó em được biết là do chính miệng chị nói ra đấy nhé.”
“À...”
Tôi không cảm thấy Lưu Thụy Căn đến Tử Kinh thì có vấn đề gì, nhưng tôi cũng biết, so về ánh mắt nhìn đời, La Lợi sành sỏi hơn tôi gấp mấy lần. Cho nên mặc dù biết không có khả năng lắm, nhưng lúc này đây, tôi không tự chủ được mà nhìn Lưu Thụy Căn đến thất thần.
Người này chắc có vấn đề gì đó, anh quen với tôi chắc là có mục đích khác? Là muốn lừa tôi ư? Nhưng mà anh ta lừa tôi làm cái gì? Tiền bạc? Tôi có sao? Sắc đẹp? Càng không cần nói! Anh phí phạm thời gian và sức lực ở tôi, hoàn toàn có thể đi lừa một cô bé thiếu kinh nghiệm sống mà.
Lưu Thụy Căn nhìn tôi: “Nói đi, em nhìn anh nửa tiếng đồng hồ rồi đấy.”
“Làm sao anh biết được, không phải anh đang xem ti vi à?”.
“Em ở bên cạnh anh, làm sao anh có thể toàn tâm toàn ý xem ti vi cho được?”.
Mẹ kiếp! Đây là những lời nói khéo léo, đây là những lời nói ngọt tựa mía lùi, đây là những viên đạn có hình cái kẹo, thời gian gần đây, anh luôn luôn quan tâm đến thời sự, rất quan tâm mà, nhưng không thể nào che giấu được, những lời nói này làm tôi cảm thấy cực kỳ vui vẻ.
“Hứ”, tôi lên tiếng: “Anh đừng đùa giỡn em nữa, khi anh xem ti vi chăm chú hơn khi nhìn em nhiều.”
“Thực ra khi anh xem ti vi anh đều nhìn em đấy chứ, chỉ là khi anh nhìn em... cứ ngại thế nào ấy.”
Anh ấy có ngại ngùng hay không thì tôi không biết, nhưng mà tôi biết, là tôi ngại ngùng trước. Thực ra tôi không hề để ý lắm, khi anh ấy cùng tôi xem ti vi, đối với tôi mà nói, chỉ cần được ở cùng với anh, tôi đã cảm thấy mãn nguyện, chỉ cần anh đừng nhìn người phụ nữ khác khi anh đang ở với tôi, thì tôi chẳng có bất kỳ ý kiến nào.
Giống như lúc nãy tôi nói, không biết nói gì, chỉ cần có việc để làm, xem ti vi, còn có thể trao đổi với nhau, từ những lúc trao đổi với nhau như thế có thể hiểu rõ người khác hơn.
Nghe được những lời này, mặt tôi bỗng nhiên nóng bừng lên, đành phải giả vờ giả vịt: “Anh mà cũng biết ngại hả?”.
“Anh cũng là người mà, đúng không?”.
Tôi cố làm ra vẻ kinh ngạc, Lưu Thụy Căn cười: “Nói mau, đừng chuyển chủ đề nữa.”
“Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là lần trước La Lợi gặp anh rồi đó.”
“Ừ.”
“Anh có cảm giác gì?”.
“Cái gì mà cảm giác gì?”.
“Thì anh gặp La Lợi, anh có cảm giác gì?”.
Ngón tay của Lưu Thụy Căn dí vào trên đầu tôi: “Em suy nghĩ nhiều quá, có phải anh chưa thấy ảnh cô ấy bao giờ đâu.”
“Nhưng mà trong ảnh và người thật không giống nhau mà.”
“Đượ


XtGem Forum catalog