XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.

nh, điểm thêm nét oai hùng của anh.
Thậm chí là ánh mặt trời.
Thậm chí là mưa ngày xuân.
Không, tất cả những điều này cũng chưa đủ!
Em bức thiết phải là cây gạo mọc bên cạnh anh,
Làm một hình tượng đại diện, đứng ở bên cạnh anh.
……”
Giọng nói của Trương Lệ Lệ ngày thường đã rất hay rồi, giờ đây cô hạ thanh âm xuống, ngâm thơ trong màn đêm yên tĩnh như vậy, càng làm rung động lòng người. Không biết là câu nào đã xúc động vào sợi dây cung trong đáy lòng cô, khi chữ cuối cùng thốt ra, tôi nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của cô ấy.
“Tiết Đồng, cô nói xem, tôi còn có thể gặp được một tình yêu như vậy không?” Cô ấy hỏi.
“Còn phải hỏi sao? Chắc chắn là có.” Tôi vừa đáp, vừa quay mặt vào tường vờ như muốn ngủ.
Rất lâu rất lâu sau, tôi mới lại mở mắt ra, lặng lẽ lau đi nước mắt trên mặt mình, trong lòng thầm nói: “Mộ Thừa Hòa, em cũng sẽ làm cây gạo của anh.”






Anh yêu em 
(1)
Trong ngày diễn tập đầu tiên, trường đã thêm thức ăn cho sinh viên, còn có cả cá, trông giống như một bữa tiệc chia tay vậy. Sau bữa tối, mọi người đều về phòng thu dọn đồ đạc của mình, bởi vì ngày mai, tất cả sẽ trực tiếp ra về sau buổi lễ.
Có vài sinh viên đã bắt đầu thương cảm, mãi bám theo huấn luyện viên đòi ca hát, chuyện trò. Vài người còn kéo áo thầy huấn luyện xin điện thoại và địa chỉ nhà. Song, nhà trường có quy định không thể để lại bất kỳ phương thức liên lạc nào với học sinh, do đó thái độ của họ rất dứt khoác. Nữ sinh bèn van nài tôi đi xin giúp, hôm ấy lại trùng hợp là ngày thứ nhất của thời kỳ sinh lý, bụng đau dữ dội, thêm vào có chút cảm lạnh, cổ họng lại càng khó chịu. Đang một mình chịu đựng và đau đầu bởi những con khỉ nhóc này thì Mộ Thừa Hòa chợt gọi điện tới, chắc là anh ấy muốn báo với tôi anh ấy đã về đến nhà.
Tôi cười cười, nói với học trò: “Được rồi được rồi, để cô nghe điện thoại xong rồi nói tiếp được không?”
(Chú thích: ‘trượng’ là trượng phu)
“Gì mà lung tung vậy.” Tôi không nhịn được cười, về đến phòng mình, đuổi hết tụi nhóc ra ngoài rồi đóng cửa lại.
“Còn nhớ lúc trước có người gọi anh là tổ sư gia, không ngờ hai năm sau lại bị giáng cấp.” Nói xong còn thở dài một cách rất nhập vai.
“………” Cái người này, đúng là biết cách chảnh thật.
Nhóm người bên ngoài vẫn chưa chịu đi, tôi đành nói vội vài lời rồi cúp máy, xong mở cửa ra.
“Không ớn lạnh gì hết.” Đường Đường đứng nghe trộm nãy giờ cảm thán.
“Đúng đó đúng đó.”
“Chí ít cũng phải ‘mua~’ một cái chứ.”
“Biến mất trong vòng ba phút cho tôi!” Tôi ra oai.
Đợi khi họ đã đi cả rồi, tôi mới nhìn điện thoại trong tay, tôi muốn hỏi anh ấy, đêm nay ở nhà một mình, lỡ có sợ thì phải sao đây. Đắn đo giây lát, cuối cùng vẫn đã không gọi, đặt điện thoại xuống bàn rồi ra sân xem họ tập huấn.
Tuy bảo là đêm cuối cùng luôn luôn có buổi diễn tập để chuẩn bị cho sáng ngày mai, nhưng kỳ thực thì chỉ là sĩ quan huấn luyện của mỗi đội tổ chức cho đội mình ngồi hát.
Tôi đi lấy nước suối phân phát cho các thầy, cả nhóm người nhìn thấy tôi liền như tóm được một cái gì vậy.
“Cô Tiết cũng hát một bài đi!”
Tôi cười cười lắc đầu, trốn ra cuối đội, ngờ đâu bên này nghe thấy động tĩnh xong cũng liền kêu tôi hát.
Tuy tôi là một vua hát hò, nhưng trước mặt bao nhiêu học sinh thế này, tôi làm gì có gan bẽ mặt? Kiểu nào cũng không chịu! Nhưng tôi càng không chịu thì bọn chúng càng đòi, chính trong lúc này, một lính gác chạy vào, đứng từ xa kêu lớn.
“Cô Tiết ơi, ngoài cửa có một người đến tìm, nói là gia quyến của cô đấy.”
Doanh trại quy định không cho người ngoài vào, vì thế người thân hay gia quyến gì đấy đều không được vô, chỉ có thể gọi điện thông báo trước hoặc để sĩ quan huấn luyện ra xem là ai, sau đó mới cho ra ngoài một lúc. Có lúc không tìm được học sinh đó thì cũng vô phương.
Lính gác này tính tình rất tốt, cũng khá thân với tôi, thường xuyên xách đồ giúp tôi, thật không ngờ hôm nay lại chạy cả vào đây để thông báo.
Nhưng mà, giọng cũng to quá rồi chăng?!
“Gia quyến?” Tôi lầm bầm trong ngượng ngùng. Tôi làm gì có gia quyến ở đây?
Ngờ đâu tai của người này lại thính đến thế, vội giải thích: “Cậu ấy nói là gia quyến của cô, tôi cũng không rõ là ai nữa. Tóm lại là con trai, độ hai mấy ba mươi tuổi ấy.”
“Chắc chắn là sư công của chúng ta rồi!” Một nam sinh đứng dậy nói lớn.
“Ha….” Cả bọn cùng cười.
Tôi bưng cái mặt đỏ như trái táo chín đi cùng lính gác ra ngoài, quả nhiên trông thấy Mộ Thừa Hòa.
Anh ấy đứng dưới bóng tối, phía trước xe của mình, vóc dáng cao ráo rất có khí chất, trông như cây thông xanh rì kiêu ngạo đứng giữa gió hàn, một thân một mình, mộc mạc nhưng cao thượng, không có gì ngăn chặn được sự sinh trưởng của nó, và nó còn đang ngưỡng đầu lên trời tiếp tục chinh phục đỉnh cao, đứng trên mặt đất, đứng trên tầng mây.
Anh ấy đi vài bước về phía tôi, ánh đèn đã dần soi rõ gương mặt của anh. Tôi vẫy vẫy tay với anh ấy, anh thấy vậy bèn gật đầu rồi cười cười đứng yên chờ tôi tới gần, trầm