Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
h tĩnh thường ngày, mẹ hỏi: “Cậu ta còn độc thân chứ?”
“Dạ.”
“Chưa từng kết hôn?”
“Dạ chưa.”
“Trong nhà còn ai?”
“Ba của anh ấy trước đây cũng là giáo viên trường đại học A, đã qua đời. Mẹ anh ấy là công chức viên, nghe nói chức vụ rất cao. Có một người cha kế, còn có một em gái, nhưng không thường xuyên liên lạc.”
“Con cảm thấy Tiểu Mộ có thật lòng với con không?”
“Con….” Mặt tôi chợt đỏ lên, “Làm sao con biết anh ấy có thật lòng không chứ.”
“Con ngốc à, những chuyện này, tự mình sẽ có cảm giác, gạt được người ngoài, không gạt được bản thân đâu.”
Tôi nghiêm túc ngẫm nghĩ, ngẫm rồi lại nghĩ, cuối cùng gật đầu, “Anh ấy thật lòng.”
“Con muốn sống suốt đời với cậu ta chứ?”
“Muốn.”
“Vậy thì đừng quan tâm người khác sẽ nói gì nữa. Áp lực của cậu ta lớn hơn con, chỉ khi con vượt qua được thử thách này, Tiểu Mộ mới có thể vượt qua.”
Câu nói này của mẹ giống như một viên thuốc định thần vậy, tôi chợt hiểu ra.
Tôi sợ gì chứ?
Chuyện đáng sợ nhất giữa hai chúng tôi, chẳng còn gì khác nữa ngoài việc mất đi anh ấy.
Trước khi ngủ, tôi không biết phải làm gì bèn cầm điện thoại lên xem hình ảnh trong bộ sưu tập, đến những tấm gần cuối, tôi nhìn thấy tấm hình của hai năm trước.
Đó là buổi hội thảo hàng không của hai năm trước, tôi trốn học lẻn theo sư huynh Lý vào nghe bài diễn thuyết của Mộ Thừa Hòa. Bạch Lâm gửi tin nhắn nằng nặc bắt tôi phải chụp một tấm ở hiện trường về.
Mộ Thừa Hòa đứng trên khán đài, áo vest thẳng tắp, nụ cười ung dung, lịch lãm đầy phong thái.
Vì khoảng cách quá xa, độ phân giải lại không lớn, do đó tấm hình không rõ một chút nào, để đến khi tôi phóng to đến hết cỡ, thì gương mặt của anh ấy đã càng thêm mơ hồ.
Nhưng, khi tôi nhắm mắt lại, lập tức có thể nhớ ra thần sắc của anh ấy lúc đó.
Trí tuệ đến thế.
Nho nhã đến thế.
Trương Lệ Lệ đang đập mũi trên giường.
“Lúc nhỏ cô có ước mơ gì không?” Tôi nằm ngửa người, hỏi bâng quơ.
Trương Lệ Lệ suy nghĩ một lúc, “Mơ được làm thị trưởng, tôi đã viết bài tập làm văn như thế đấy, còn được lãnh thưởng nữa, ai ngờ đâu bây giờ lại thế này.”
Tôi cười, áp điện thoại vào trước ngực, “Tôi có quen một người, người đó nói với tôi ước mơ và lý tưởng là không giống nhau. Ước mơ nhiều lúc ở xa tầm với, nhưng lý tưởng thì có thể thành hiện thực, chúng ta nỗ lực vì nó, thì sẽ thực hiện được mục tiêu. Khi chúng ta hoàn thành từng cái lý tưởng, vậy chúng ta sẽ đến gần ước mơ ban đầu.”
“Chuyện đó khó biết chừng nào, y như Đường Tăng đi thỉnh kinh vậy.”
“Lúc trước tôi cũng nghĩ như thế. Nhưng người mà tôi quen biết ấy đã gần như thực hiện được rồi. Anh ấy đang từng bước thực hiện ước mơ của mình, kiên định và quật cường đến thế, khiến tôi phải ganh tỵ.”
Tôi như bị trúng tà thuật vậy, cứ nói mãi không ngớt.
“Bây giờ tôi nhớ ra rồi, tôi cũng có ước mơ.” Tôi bảo, “Phiếu đăng ký nguyện vọng khi thi đại học là do tôi tự điền, tôi chỉ chọn ngoại ngữ, vì tôi đã từng muốn làm một người phiên dịch. Khi còn nhỏ, mới tiếp xúc với ngoại ngữ, tôi không thích một chút nào. Nhưng ba tôi lại rất quan tâm theo dõi tin thời sự, mỗi năm đều có chương trình phỏng vấn hiện trường trực tiếp, ba rất thích xem. Tôi vừa làm bài tập vừa nghe, trong lòng rất khâm phục những người phiên dịch ấy, có thể vừa nghe vừa dịch lại lời của người khác. Sau này người lớn nói với tôi, đó không phải là phiên dịch thông thường, đó là dịch cabin, là một loại phiên dịch rất cao cấp.”
“Thế là tôi nghĩ, tôi cũng phải làm một người như thế, vì vậy tôi mới chọn ngành ngoại ngữ.”
“Nhưng, trong bốn năm học ấy, tôi lại chỉ biết phải lấy điểm cao, phải thi đậu, phải tìm một công viêc tốt. Nhưng công việc thế nào mới được cho là tốt? Ở lại trong thành phố, lương cao, công việc nhẹ nhàng, sếp dễ tính. Tôi đã dần quên mất lý tưởng ban đầu.”
Hai chúng tôi cùng im lặng rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng Trương Lệ Lệ hỏi: “Cô muốn dịch cabin?”
“Ừm.”
“Nhưng đâu có dễ như vậy?”
“Lúc nãy tôi cũng suy nghĩ qua rồi, tôi sẽ thi vào làm nghiên cứu sinh trong Học viện phiên dịch trước, sau đó thử xem sao.”
Tôi cầm điện thoại lên nhìn tấm ảnh ấy một lần nữa, trong bóng đêm, luồng sáng xanh mờ từ màn hình tỏa ra.
“Cô có nhớ bài thơ của Thư Đình mà chúng ta được học hồi trung học không?” Tôi hỏi.
“Gửi tặng cây sồi?”
“Tôi đã học bài thơ đó mấy lần mà cũng không thuộc, cuối cùng bị cô dạy văn phạt chép mấy chục lần.”
Trương Lệ Lệ cười bảo, “Phàm là những thi ca hay văn chương có liên quan đến tình yêu, tôi đều thuộc rất nhanh.” Nói xong, Trương Lệ Lệ khẽ đọc lại bài thơ ấy.
“Gửi tặng cây sồi – Thư Đình
(tạm dịch)
Nếu như em yêu anh
Em tuyệt đối sẽ không làm một dây leo như lăng tiêu
Bám vào cơ thể của anh để làm nổi bật chiều cao của mình;
Nếu như em yêu anh
Em tuyệt đối không học theo những con chim si tình
Lặp đi lặp lại một bản nhạc giữa mây cao rừng xanh;
Cũng không như nguồn nước suối,
Mang niềm an ủi quanh năm cho cảnh vật tiêu điều;
Cũng không làm đèo núi hiểm trở,
Tăng thêm độ cao của a