Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.
.
“Đúng lúc có thể thòng dây vào đấy, rồi thắt rút, móc lủng lẳng trên cửa, treo cổ trên đó càng tiện.”
Chuyện này tôi cũng biết, trước đây có một nữ phạm nhân trong trại giam nơi mẹ tôi làm việc đã treo cổ bằng dây giày như thế, lúc ấy tôi còn nhìn thấy cô gái tự tử không thành ấy trong bệnh viện. Nhưng, những lời Trần Đình nói, và cả sự thật đang dần sáng rõ kia, khiến bàn tay của tôi không tự chủ mà run lên.
“Ba của Mộ Thừa Hòa đã chết như thế. Thời gian về sau sức khỏe của cậu ấy không tốt, nhưng lời nói lại đặc biệt nhiều, nên mới kể cho tôi nghe. Mộ Thừa Hòa nói, lúc ấy cậu ta còn đang ngủ trong phòng, sáng sớm thức dậy thì đã thấy ba mình treo trên cửa, toàn thân đã cứng lạnh.”
Sự thật vạch ra, một nỗi đau từ đâu đó hung dũng ép sát vào đầu tôi, nước trong cơ thể dường như đều đã hội tụ vào khoang mắt, chỉ chực trào ra. Tôi muốn khóc, nhưng tôi không thích khóc trước mặt người ngoài, vì thế tôi cố sức mà mở to mắt, hít thở sâu.
“Em biết rồi, em biết rồi, em biết……” Tôi không ngừng nói như thế với Trần Đình.
Trần Đình thấy vậy, bèn đi tới bên xoa đầu tôi.
“Tôi xem em là một cô gái đã trưởng thành nên mới nói với em. Mộ Thừa Hòa không dễ dàng, mấy năm trước vẫn còn uống thuốc chống u uất, suy cho cùng tôi cũng là người ngoài, có một số việc tự cậu ấy sẽ nói với em. Tiết Đồng,” Thầy trầm ngâm một lúc mới tiếp tục, “Hy vọng em thật lòng thật dạ yêu cậu ấy. Nếu không, bây giờ rút lui vẫn còn kịp.”
Về sau, khi đến giờ hẹn với Trương Lệ Lệ, tôi mới ra ngoài, suốt chặng đường tôi không hề nói gì.
Lần đầu tiên khi đến đó, anh ấy đã dùng giọng điệu trêu ghẹo bảo có người từng treo cổ trên cửa, tôi còn tưởng đó chỉ là một lời nói đùa.
Chả trách anh ấy có nhà không ở, lại chạy tới chỗ Trần Đình.
Cũng chả trách anh ấy lại nói, không có tôi, anh ấy không có dũng khí ở lại đó nữa.
Ban đêm khi nói chuyện điện thoại với Mộ Thừa Hòa, tim tôi chua chát vô cùng, song lại không biết phải mở lời như thế nào cho những chuyện đó.
(4)
Mỗi buổi tối khi ăn cơm xong, học sinh nghỉ ngơi một lúc sẽ phải tiếp tục tập huấn ca đêm, tuy nhiên cường độ nhẹ hơn nhiều. Có khi sẽ là làm vệ sinh, có khi sẽ chia đội hát bè.
Đang trong lúc vui chơi với mọi người, thì nhận được điện thoại của mẹ.
Ở ngoại ô như thế này, buổi tối chẳng có tiết mục gì, chỉ còn mỗi việc luân phiên nghe điện thoại từ bạn bè và người thân thôi. Và mẹ thì siêng gọi cho tôi hơn cả Mộ Thừa Hòa.
“Mẹ,” Tôi hỏi, “Không phải mẹ đang trong ca trực sao?”
“Vốn dĩ là tới mẹ trực, ai ngờ bác Trần của con đột nhiên đi xe đường dài sang đây, nên mẹ đổi ca trực với người khác.”
“Ồ.” Lần này, tôi biết người mẹ đang nói là ai rồi.
“Con xem đó, mẹ đã nói sẽ không nhắc ông ấy trước mặt con…..”
“Mẹ à, hai người chuẩn bị khi nào kết hôn?”
“Hả?” Mẹ bất ngờ.
“Chẳng phải từ năm ngoái mẹ đã nói muốn kết hôn sao? Cũng lâu vậy rồi, sao không nghe mẹ nhắc đến?”
“Mẹ…. con….” Hiển nhiên là mẹ có hơi kinh ngạc với thái độ của tôi.
“Lúc trước con không đồng ý, không có nghĩa là bây giờ con vẫn không đồng ý. Chỉ cần bác ấy tốt với mẹ, mẹ cảm thấy vui là được.” Tôi dịu giọng.
Tôi đã từng hỏi Mộ Thừa Hòa về vấn đề mẹ anh ấy tái hôn, anh ấy đã đáp tôi rằng: “Khi mới bắt đầu là hận, sau này lớn lên rồi suy nghĩ lại, mới biết thật ra đó là ích kỷ.”
“Bây giờ anh không để tâm nữa sao?”
“Nói hoàn toàn không để tâm là giả thôi. Nhưng, chúng ta không có quyền dùng khoái cảm của mình mà chà đạp hạnh phúc của người khác.”
“Tiết Đồng, cám ơn con.” Mẹ rất vui.
“Mẹ, ba mẹ bắt đầu thường xuyên cãi nhau là từ sau lần con bị bắt cóc trong công viên đúng không? Mẹ trách ba, và ba trách mẹ.”
“Sao đột nhiên con lại hỏi chuyện này?”
“Con luôn tưởng là vậy.”
“Không phải, không phải. Ba mẹ không hợp nhau, chuyện không phải vì con.”
“Vậy là về sau ba có người khác rồi?”
“Sao đột nhiên con lại nói thế?”
“Lần trước khi đứng trước mộ, mẹ giận quá nói hớ nửa câu, lúc ấy con đã đoán ra.”
“Đồng Đồng…”
Không hiểu vì sao, mẹ chợt gọi tôi như thế, cũng với giọng điệu ấy, tôi bỗng có cảm giác như mình lại trở về lúc nhỏ, khi chưa đổi tên, tên là Tiết Đồng. Mọi người đều gọi Đồng Đồng, Đồng Đồng, bởi vì mẹ họ Đồng. Nhưng bà nội tôi lại nói, một người phụ nữ sao có thể chiếm mãi tên của con cháu nhà họ Tiết, cho nên tôi đã bị đổi tên.
“Tại sao mẹ không nói với con sớm hơn?”
“Ba mẹ vốn định chờ con lên đại học rồi mới nói với ông bà nội của con, rằng ba mẹ sẽ ly hôn, ngờ đâu lại xảy ra tai nạn đó. Mẹ nghĩ, con yêu ba đến vậy, bây giờ ba cũng chết rồi, hà tất còn phải nói ra?”
“Mẹ, trước đây con đã không hiểu cho mẹ, bây giờ con cũng có người mình yêu rồi, con biết làm một người phụ nữ không đơn giản.”
Dường như mẹ đã khóc, một lúc sau mới bảo: “Dắt nó đến gặp mẹ đi. Tiểu Lý bảo Tiểu Mộ rất đẹp trai.”
“Còn một chuyện con phải nói với mẹ.”
“Nói đi.”
“Mộ Thừa Hòa là giáo viên của Đại học A, hiện giờ chúng con đang ở chung một nhà.”
Bên kia điện thoại, mẹ khựng lại một lúc, sau đó như đã lấy lại sự bìn