Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

tĩnh ôn hòa, như nước trong như ngọc sáng. Vốn dĩ tôi cũng chỉ đi với tốc độ bình thường thôi, nhưng nhìn thấy cảnh này, tâm trạng không kìm nén được nữa, đôi chân đã không tự chủ mà chạy về phía Mộ Thừa Hòa.
Có điều, đứng trước cổng như thế cũng không phải là cách.
Xung quanh đây là đất hoang cỏ dại, song tôi và Trương Lệ Lệ đều đã thuộc địa hình nơi này, thế nên tôi dắt Mộ Thừa Hòa đi tản bộ. Vùng này rất vắng, thỉnh thoáng có vài chiếc xe hàng chạy qua, bình thường cũng rất ít thấy người qua lại. Trời tối thế này, nếu không phải có Mộ Thừa Hòa ở đây, tôi căn bản chẳng dám đi ra ngoài. Hai chúng tôi cứ thế dạo bước trên đường, anh ấy đi bên ngoài, tôi đi bên trong. Anh ấy cao hơn tôi, vì thế hai chúng tôi… không thể gọi là vai kề vai.
Nhìn anh ấy, dường như lòng tôi lại bỗng chùn xuống. Tại sao anh ấy lại nói với người khác là gia quyến của tôi, mà không phải là người yêu hay bạn trai? Tính khí trẻ con lại không nghe lời mà xồng xộc xông vào não, tôi lại bắt đầu bướng bỉnh.
“Sao không gọi điện cho em trước?” Tôi hỏi.
“Gọi rồi, không có người nghe.” Anh ấy giải thích.
Tôi thọc tay vào túi áo, đích thật là không mang theo điện thoại.
“Em bị cảm sao?” Anh ấy hỏi.
“Ừm, hơi nghẹt mũi.”
“Cổ họng có đau không?”
“Không đau.”
“Nếu biết trước thì anh mang thuốc cho em rồi.”
“Em có mang thuốc dự phòng. Hơn nữa, ở đây có bác sĩ mà.” Không cần anh tốt bụng đâu.
“Vậy lát nữa về nhớ uống đấy, không được nữa thì phải đến tìm bác sĩ.” Anh ấy nói.
“Chuyện của em tự em biết lo.” Tôi chợt chặn họng anh ấy.
Anh ấy càng quan tâm tôi thì tôi càng cảm thấy anh ấy đang chột dạ, tôi bất giác rời ra xa, để một khoảng trống giữa hai chúng tôi.
“Tiết Đồng.”
Tôi ‘hmm?’ một tiếng.
“Em đang giận anh sao?” Anh ấy hỏi.
“Không có.” Tôi chối ngay.
“Em không thích anh đến thăm em?”
“Không phải.”
“Anh đã làm sai chuyện gì?”
“Không có.”
Mộ Thừa Hòa khẽ thở dài.
Không biết là người này đã thật sự tin lời tôi nói hay là sao, tóm lại anh ấy đã im lặng, và như thế thì tôi càng bực bội. Tôi nói không có giận là không có giận sao? EQ của anh ấy thấp đến vậy sao? Không nhìn ra được nỗi lòng của con gái sao? Không biết tự kiểm điểm sao? Không thể dỗ dành tôi một chút sao? Suy nghĩ như thế, tôi càng đi càng nhanh, chẳng bao lâu để lại một mình Mộ Thừa Hòa đi ở phía sau, và rồi bụng tôi chợt đau thắt lại, không đi thêm được nữa.
Anh ấy bước tới gần, như đã phát hiện ra sắc mặt tôi hơi khác lạ, “Em sao thế?”
“Đau bụng.” Tôi đáp.
“Vậy hãy mau về nghỉ ngơi, đừng đi nữa.”
“Ừm.” Tôi nói
“Đi ngược lại đường cũ à?”
“Bên này có một đường tắt, đi hết đoạn này sẽ tới nơi.” Tôi tiếp tục đáp.
Nhìn xuống con đường đất cát lót đá, Mộ Thừa Hòa nói: “Để anh cõng em.”
Tôi hoảng hồn, “Em làm gì yếu đuối như vậy. Đi chầm chậm là được.”
Không chờ anh ấy nói thêm gì, tôi lập tức bước xuống con đường bên dưới, nhảy qua rãnh cống, phóng qua con đường nhỏ bên kia. Một loạt các hành động này khiến tôi cảm giác được một dòng chảy nóng từ trong người đang hướng nhanh xuống. Bụng co giựt, đau đến mức khiến tôi khó đứng thẳng người.
Mộ Thừa Hòa chạy nhanh tới bên tôi, cúi người xuống, lại nói: “Mau leo lên, anh cõng em.” Hình như có hơi giận rồi.
Nhưng tôi vẫn đứng yên một chỗ không động đậy.
Còn tưởng rằng chúng tôi sẽ còn chiến tranh như thế một lúc nữa, ngờ đâu anh ấy chợt nói: “Có phải anh càng khó chịu, thì em càng vui phải không…..” Thần sắc ảm đảm.
“Em không có.”
“Làm sao mà không có?” Mộ Thừa Hòa thấp giọng phản bác lại tôi, “Rõ ràng em biết rằng chỉ cần em không vui, hoặc cảm thấy không khỏe thì anh sẽ đau lòng, nhưng em vẫn cứ làm như vậy.”
“Em không có, không có, không có.” Tôi bắt đầu không biết mình đang nói gì.
“Tiết Đồng, nếu em ghét anh, em có thể dùng cách khác để chọc giận anh, nhưng em đừng tự hành hạ bản thân.” Anh ấy cúi thấp đầu.
“Em đâu có ghét anh?!” Tôi lập tức phản bác.
Anh ấy vẫn chỉ mang nét mặt ảm đạm đứng đấy, không đáp lại câu nói của tôi.
Tôi chợt cảm thấy uất ức, “Em ghét anh hồi nào, em đâu có… Em chỉ cảm thấy trong lòng rất khó chịu, và hung thủ làm cho em phải bị như thế chính là anh, nên em muốn anh cũng phải khó chịu, ngờ đâu….. ngờ đâu thấy anh khó chịu, tim của em lại như bị dao xén vào vậy, lại càng đau hơn.”
Trước khi quen biết Mộ Thừa Hòa, tôi không thích khóc. Nhưng khi nói hết những lời này, tôi cảm thấy mình vừa ngốc lại vừa buồn cười, nhớ lại những lần trước khi cố tình muốn chọc giận anh ấy, nước mắt đã bất chợt tuôn rơi, rơi ở trước mặt anh ấy.
Mộ Thừa Hòa thấy vậy vội ôm tôi vào lòng, không ngừng nói: “Lúc nãy còn tự nhiên mà, sao lại khóc rồi. Cũng tại anh hết, tại anh cả. Em nói gì cũng được, anh không giận, anh không đau lòng nữa……”
Anh ấy từ bỏ hết mọi lập trường của mình lúc nãy, chỉ dỗ dành tôi, gần như là nuông chiều.
Hai mươi mấy năm cuộc đời, chưa bao giờ có người chiều chuộng tôi như vậy. Lúc nhỏ mỗi khi tôi khóc, mẹ sẽ bực dọc, bà nội sẽ mắng tôi vô dụng. Tôi không giống những đứa