Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
thấy tôi.
Tôi bước tới chào dì, rồi hiếu kỳ ngó vào trong phòng, khe cửa rất hẹp, cơ hồ chỉ có thể nhìn thấy chân của người phụ nữ đó, quần màu xanh nhạt, tôi đã từng thấy áo tù của họ, toàn thân đều là màu xanh nhạt, mặt sau lưng và phần vai có sọc màu trắng. chân phải của cô ta bị còng chung với thanh sắt của giường bệnh, và người đứng bên cạnh đó, là mẹ tôi.
“Sao con tới đây?” Mẹ nhìn thấy tôi.
“Bà nội nói mẹ ở đây, nên con lên xem một chút.” Mẹ đi ra, dì Vương vào trong.
“Không phải khoa của con 7 giờ tối sẽ điểm danh sao? Còn không về trường?” Mẹ vừa hỏi tôi vừa quay qua cảnh giác đóng cửa phòng lại để tôi không thể nhìn thấy chuyện xảy ra bên trong.
Mẹ luôn như vậy, luôn khắc ý giữ khoảng cách giữa tôi và công việc của bà, không cho tôi tiếp xúc với những người đang trong thời kỳ chịu phạt.
Tôi nói: “Khoa của con đã không có điểm danh nửa năm rồi.”
Nhưng, e là mẹ không hề nghe thấy câu nói này, bởi vì cũng ngay trong lúc đó, một y tá bên trạm y tá gọi lớn: “Cảnh quan Đồng! Bác sĩ Chu mời bà qua gặp một lúc.”
Tôi nhìn mẹ một cái, quay lưng đi xuống lầu.
(4)
Gia đình cũng khó khăn lắm, tôi biết.
Ông nội nằm trong phòng đặc biệt, viện phí mỗi tháng không phải là một con số nhỏ. Công việc của mẹ nói ra thì rất hay, kỳ thực cũng chỉ có thế.
Vốn dĩ trước đây mẹ cho tôi ba trăm một tháng, mỗi ngày mười đồng. Sau này vật giá leo thang, mẹ cho tôi thêm một trăm. Thật ra số tiền đó phần lớn tôi đều gửi tiết kiệm, rất ít sử dụng đến, trừ phi tháng đó không có dạy thêm không có thu nhập gì, tôi mới lấy một ít ra cứu mạng.
Tôi về trường, ăn tối xong thì cùng Bạch Lâm vào giờ tự học, 9 giờ ra khỏi phòng học, thấy hơi đói nên đến căn tin nhỏ trong nhà ăn xem còn có gì lót bụng.
Trong sảnh nhà ăn có treo mấy cái tivi.
Sau 7 giờ rưỡi, tín hiệu trong phòng sẽ bị ngắt, do đó một số người sẽ đến nhà ăn để theo dõi truyền hình.
Và thật ra tivi ở đây chỉ có thể xem đài của tỉnh, nhưng mọi người vẫn ngẩng đầu lên xem rất hứng chí. Vào lúc này, truyền hình vệ tinh của tỉnh đang chiếu tiết mục quy chế pháp luật hàng tuần.
Tôi nhìn lướt qua.
Trong đó đang chiếu cảnh bức tường cao, các phạm nhân nữ xếp hàng trên bãi đất trống thực hiện những động tác thể dục dưỡng sinh kiểu “Lòng biết ơn”, sau đó ống kính chuyển qua bên cạnh, một nữ cảnh sát đang tiếp nhận phỏng vấn.
Đội mũ cảnh sát, cảnh phục màu xanh lá đậm thẳng tắp, trông rất chuyên nghiệp và tỉnh táo.
Phóng viên hỏi: “Cảnh sát trưởng Đồng, năm ngoái bà được Bộ Tư Pháp bình chọn là ‘Cảnh sát nhân dân trại giam kiệt xuất toàn quốc’ và nhận giải thưởng danh dự hạng nhì, bà cảm thấy có áp lực không?”
Nữ cảnh quan cười cười, “Áp lực chắc chắn là sẽ có, nhưng áp lực và động lực là tồn tại cùng với nhau. Huống chi những vinh dự này không phải chỉ thuộc về một mình tôi, mà là thành quả nỗ lực của tất cả đồng nghiệp trong trại giam.”
Bạch Lâm kinh ngạc há to miệng, nhìn vào màn hình, ngưng lại, rồi mới nói: “Tiểu Đồng, đấy không phải là mẹ cậu sao? Lại lên tivi nữa rồi.”
Giọng của nó không lớn không nhỏ, nhưng trong cái căn tin đã qua khỏi giờ ăn cao điểm này, trái lại trở nên thánh thót vô cùng.
Lời nó vừa dứt, những người đang xem tivi đều cùng lúc quay sang nhìn tôi.
Tôi lập tức kéo Bạch Lâm rời khỏi.
Đúng vậy, nữ cảnh sát đó là mẹ tôi.
Lúc trước khi bà lần đầu tiên lên tivi, tôi và ba sẽ ngồi trước màn hình từ sớm để canh chừng, lúc ấy trên thị trường vẫn chưa phổ biến thiết bị thu hình, chỉ có thể dùng máy thu âm thu tiếng lại, cứ đến dịp lễ sẽ lại lấy ra nghe.
Sau đó, chương trình như thế ngày càng nhiều, nhiều đến mức tôi cũng lười đến hỏi mẹ.
Bà là một cảnh sát xuất sắc, đó là sự thật.
Bà dùng lòng chân thành và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối của mình thấm sâu vào lòng của những người chịu phạt. Bà xem trọng họ và công việc của mình, duy chỉ không để tôi vào lòng.
Thứ sáu, lại nhận được điện thoại của Bành Vũ, nó nói: “Cô Tiết, ngày mai Bảo tàng khoa học kỹ thuật có một hội triển lãm mô hình hàng không lớn lắm, em có vài vé vào cổng, nên muốn mời cô đi cùng.”
“Ồ. Em không học sao?” Lại bớt thu nhập.
“Chủ nhật học, được không?”
“Được.”
“Cô có thể cho em xin số điện thoại của thầy Mộ không?”
“Mộ Thừa Hòa? Tìm thầy làm gì?”
“Hình như thầy cũng rất thích mô hình máy bay, nên em muốn mời thầy đi chung luôn, cũng để cám ơn thầy lần trước mời chúng ta ăn trưa.”
Tôi ừ một tiếng, suy nghĩ một lúc lại hỏi: “Lúc nãy em nói đi xem cái gì?”
“Mô hình hàng không.”
“Mô hình thì có gì hay mà coi chứ.” Tôi cảm thấy có nhiều lúc hứng thú của phái nam thật là kỳ quặc.
Cũng chẳng biết là Mộ Thừa Hòa quá rãnh rỗi, hay là rất có thiện cảm với cậu nhóc Bành Vũ này, hoặc là hắn thật sự rất có hứng thú với trò này, tóm lại là, hắn nhận được điện thoại thì vui vẻ nhận lời ngay.
Hắn đeo khăn choàng màu nâu đậm, có mặt đúng giờ ngay trước cửa Bảo tàng khoa học kỹ thuật hội hợp với chúng tôi.
Quả nhiên là nơi đây đang có chương trình, hình như là một trong các hoạt động tron