Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

chưa về nhỉ, một lúc nữa là phải vượt tường thôi.”
“Có phải đang yêu không?” Bạch Lâm hỏi.
“Không biết nữa.” Tôi nói, “Không nghe nó nhắc đến.”
Lúc này, Triệu Hiểu Đường chợt nói: “Mình có một chuyện này về Tống Kỳ Kỳ muốn suy luận cùng các cậu.”
“Chuyện gì?” Tôi và Bạch Lâm cùng hỏi.
“Tuần trước mình đi chơi về trông thấy một người đàn ông lái xe chở Kỳ Kỳ về.”
“Ồ.” Tôi nhớ đến CR-V của Mộ Thừa Hòa.
“Đáng lẽ mình cũng không để ý, nhưng mà lúc xuống xe, người đó nắm tay Kỳ Kỳ lại.” Triệu Hiểu Đường tiếp tục nói.
“Không phải chứ!” Bạch Lâm thốt lên, “Hiểu Đường, chuyện tám trọng đại thế mà đến bây giờ cậu mới nhớ ra là phải báo cáo lại với bọn này!”
“Thì mình cũng chỉ nghĩ là thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện thôi mà.” Triệu Hiểu Đường vừa chải mái tóc xoăn dài vừa nói.
Lâu nay nó luôn như thế, lúc nào cũng nét mặt không quan tâm, nó có rất nhiều bạn bè ở bên ngoài, đối với chuyện của bạn cùng phòng thì không mấy để tâm, có ai khóc thì nó cũng không an ủi, hoàn toàn trái ngược với Bạch Lâm.
“Các cậu đừng nói là mình nói đó nha.” Triệu Hiểu Đường bổ sung.
Nhưng, khi Tống Kỳ Kỳ vừa về tới thì Bạch Lâm đã lập tức nhảy tới trước, vờ bóp cổ bạn ấy nói: “Kỳ Kỳ, có chuyện tốt mà không nói cho tụi này nghe. Xấu quá đi!”
“Thành thật thì tha.” Tôi cười.
“Chuyện tốt gì?” Tống Kỳ Kỳ hỏi ngược lại.
“Hỷ sự đó, có người nhìn thấy rồi.” Bạch Lâm nói lớn, nhưng cũng may nó không bán đứng Triệu Hiểu Đường.
Nghe thấy hai chữ “hỷ sự”, Tống Kỳ Kỳ tức thì hiểu ra, nhưng lại một mực chối cãi: “Hỷ sự gì chứ, mấy cậu nhìn lầm rồi.”
Bạch Lâm cười ha hả nói: “Tiểu Tống à, cậu ngập ngừng thế này càng làm tụi mình ngửi được mùi gian tình đó nha.”
Đây vốn dĩ là một câu nói đùa vô cùng bình thường, hai chữ “gian tình” cũng thường xuyên được chúng tôi treo trên cửa miệng. Nhưng không ngờ, Tống Kỳ Kỳ nghe vào thì sắc mặt trắng bệch, “Nói bậy bạ gì chứ!” Sau đó lập tức cầm đồ ngủ vào phòng vệ sinh.
Bạch Lâm còn muốn hỏi nữa, bị tôi kéo lại, tôi lắc đầu với nó.
Bạn ấy vào trong rồi, ba chúng tôi mới nhìn nhau.
Tôi nói nhỏ: “Hơi lạ.” Tống Kỳ Kỳ ngày thường tuy im lặng, nhưng cũng không phải một người dễ giận.
Bạch Lâm nói: “Mình đồng ý.”
Triệu Hiểu Đường giơ hai tay lên, xem như tôi không có nói gì cả.
Không khí trong phòng ngồ ngộ, trước khi tắt đèn, tôi và Bạch Lâm cố gắng nói đùa với nhau, mong làm cho cả bốn người hứng khởi lên, nhưng Triệu Hiểu Đường không phối hợp chút nào hết, chỉ mãi thích thú với đắp mặt nạ và lên mạng. Tống Kỳ Kỳ thì không nói gì cả, yên lặng như thường ngày.
Không biết có phải vì thế mà mùa xuân đã đến với phòng của chúng tôi trong mùa đông lạnh lẽo này một cách kỳ lạ như thế không.
Bởi vì, cũng cùng với lúc đó, một người tên là Lưu Khải đã xuất hiện trong cuộc sống đại học của tôi trong tư thái vô cùng nhiệt tình.
Thật ra, khi Lưu Khải chào tôi trong thư viện, tôi vẫn chưa nhớ ra cậu ta là ai, cũng ngại hỏi “Trò à, xin hỏi chúng ta quen nhau sao?” Thế là một mặt ha ha ứng phó với những câu hàn huyên của cậu ấy, mặt khác nhanh chóng tìm kiếm người này trong đầu. E là đến cuối cùng, cậu ta cũng không biết tôi thật chất không hề biết cậu ta là ai.
Tôi thường xuyên gặp trường hợp như thế khi nghe điện thoại, đối phương dùng số lạ gọi đến, không báo họ tên, sau khi nói tạm biệt, tôi cũng không rõ người vừa trò chuyện với mình là ai.
Hôm sau khi đến nhà ăn số 3 mua cơm, chú đó so đó từng hạt cơm với tôi, tôi mới sực nhớ ra nhân vật bí ẩn hôm qua là Lưu Khải người đã nhặt thẻ ăn của Bạch Lâm.
(2)
Tiết học của Mộ Thừa Hòa vẫn thế.
Thời tiết ngày càng lạnh, mọi người chỉ muốn tiết học được rút ngắn lại để lập tức được trở về chăn ấm. Nhưng hắn vẫn nhất mực phải nghỉ giải lao.
Một tháng trước kỳ nghỉ đông, rất nhiều những môn học tự chọn đều chuẩn bị thi, tiếng Nga cũng thế. Do đó, sau khi dạy xong bài trong học kỳ này, hắn gọi tôi đến phòng làm việc lấy tài liệu ôn tập, sau đó hỏi xem bạn nào cần thì photo ra.
Hắn nói: “Tài liệu này có 80% nội dung thi, bảo các bạn cố gắng ôn tập.”
Tôi mở to mắt, “Hai tờ giấy này là được 80 điểm rồi sao?”
Hắn mỉm cười gật đầu.
Tôi hoan hô: “Thầy vạn tuế!”
“Em đừng có thu nhỏ mang vào phòng thi đấy.” Hắn bổ sung.
“….. Sao lại làm thế ạ.” Tôi ngượng ngịu cúi thấp đầu, người này đúng là nhắc toàn chuyện xấu mà.
Lúc này, người xuất hiện trong lầu giảng dạy đã không còn nhiều. Tôi và hắn cùng xuống đến lầu một, vừa đúng gặp được một người bạn học, hình như là bạn ấy để quên gì đó trong lớp, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa bạn đó gật đầu chào thầy rồi vội vã phóng lên lầu. Tuyết vẫn đang rơi, tôi bật dù ra, do dự có nên dùng chung với hắn không. Chính ngay lúc này, một chiếc xe từ đường bên kia rẽ qua. Tay tôi bị hắn kéo một cái lôi trở về đường đi bộ, và cây dù đã bật ra ấy bất cẩn rạch qua mặt hắn. Hắn khựng lại, dừng bước, chớp chớp mắt, thần sắc có hơi kỳ lạ.
“Sao vậy? Bị trúng mắt sao thầy?” Tôi khẩn trương hỏi.
Hắn cúi thấp đầu, lấy ngón tay dụi mắt, sau đó ngước mặt lê