Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
n nhìn tôi, lại chớp mắt, “Hình như kính sát tròng bị rơi mất rồi.”
“Hả!” Tôi nói, “Đừng dụi nữa, để em xem.”
Sau đó tôi xếp dù lại, nhón chân lên nhìn vào con mắt bị hắn dụi đỏ cả lên.
“Bên còn lại thế nào?”
“Vẫn còn.” Hắn nói
“Đừng động đậy, cầm đồ giúp em.” Tôi nói xong thì chẳng thèm suy nghĩ, đưa hết dù và cặp cho hắn, rồi cúi xuống mở điện thoại ra, muốn nhờ ánh sáng yếu ớt của nó để tìm lại mảnh cao su nhỏ.
“Bỏ đi.” Hắn nói, “Khó tìm lắm.”
“Đừng xem thường xem, em có kim tinh hỏa nhãn đấy, lúc trước đồ kẹp tóc bị rơi xuống nước em tìm cái một là ra.” Tôi nói, người đã ngồi xổm xuống đất, gỡ bao tay ra, dùng đôi tay trần trụi mò tìm trên đất tuyết. Tôi không dám nhấc chân lên, sợ vật thể nhỏ bé đó sẽ bị mình đạp hư.
Tuyết vẫn tiếp tục rơi xuống, rơi trên tóc trên vai tôi, rồi đột nhiên ngừng rơi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa đã bật dù của tôi ra, tôi cười với hắn, rồi tiếp tục tìm.
“Mắt thầy bao nhiêu độ thế?” Tôi vừa làm việc của mình vừa hỏi.
“Mắt trái 6 độ, mắt phải 5 độ rưỡi.”
“Cận nặng thật, hai mắt của em cũng chỉ có 0,5 độ thôi, ngưỡng mộ chưa.”
“Ừm, ngưỡng mộ thật.” Hắn rất phối hợp.
Tiếp đó, tôi đứng dậy, đưa vật thể bé tí đó cho hắn, cười hì hì nói: “Xem đó, tìm được rồi nè.”
Tuy năm ngón tay đều đã lạnh đến ửng đỏ, nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm, còn làm ra nét mặt đắc ý của một kẻ thắng lợi. Hắn khựng người một lúc, cúi nhìn tay của tôi, sau đó ánh mắt từ từ hướng lên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của tôi, rồi bất giác bật cười: “Em đúng thật là một đứa trẻ.” Khi nói những lời này, ánh mắt của hắn cũng dịu hiền hơn, dường như có một hơi ấm lan tỏa trong đêm đông này.
Tôi bĩu môi phản đối, “Em không phải trẻ con, em 21 tuổi rồi.”
Một cảm giác rất kỳ lạ, trước đây tôi cứ mãi hy vọng mình đừng bao giờ trưởng thành, nhưng khi lại một lần nữa nghe Mộ Thừa Hòa nói tôi trẻ con, tôi đột nhiên cảm thấy kỳ quặc, tôi muốn nhanh chóng xếp mình vào danh sách người thành niên.
Hôm sau, tôi ngồi trong phòng vệ sinh, vừa định bấm nút xả nước thì nghe thấy bên ngoài có người vừa rửa tay vừa nói, “Con nhỏ Tiết Đồng lớp cậu.”
Tôi khựng lại.
“Sao?” Nữ sinh B hỏi.
“Mình và cô ấy học chung tiếng Nga, thấy cô ta và thầy dạy tiếng Nga cùng đi xuống lầu, nhìn rất là cái gì. Mình đã thấy mấy lần rồi.” Nữ sinh A nói.
“Bạn ấy à……” B nói lấp lửng, như còn hàm ý.
“Nghe nói học kỳ sau thư ký Ngô còn cho cô ta ở lại trường thực tập nữa, đúng là ghanh tỵ thật.”
Vì năm tư phải thi Anh văn cấp 8, do đó trường chúng tôi đã đẩy thời gian thực tập từ năm tư lên học kỳ hai năm ba, và vì thế, mọi người đều đang tìm chỗ.
“Chuyện bình thường thôi. Rất nhiều giáo viên đều thích bạn ấy, đó là chuyện không có cách nào khác.”
“Tại sao?”
“Bỏ đi, nói chuyện người khác ở sau lưng cũng không tốt. Dù gì bạn ấy cũng không đáng ghét.”
Nữ sinh A càng tò mò hơn, “Nói đi mà, chẳng lẽ nhà cậu ấy có bối cảnh?”
“Vậy thì không phải.”
“Thế thì tại sao?”
“Chắc vì ba của bạn ấy.”
“Ba?”
Nghe người khác nói đến ba tôi, tôi xối nước, mở cửa bước ra. Họ nhìn thấy tôi đều giật mình. Tôi rất bình tĩnh mà đi tới trước gương rửa tay, sau đó nói: “Ba tôi không phải là nhân vật to lớn gì, chỉ là một tài xế taxi, sau đó đã ra đi trong lần làm việc nghĩa.”
Tôi khóa vòi nước, không tìm được chỗ lau tay, bèn lau lên quần Jeans rồi đi khỏi nơi đó.
Năm tôi học lớp 12, ba đã qua đời.
Họ nói bọn cướp cướp vàng xong, lúc đổi xe đã lên xe của ba, cầm dao ép ba chở họ ra khỏi thành phố A. Lúc ấy ba tôi gạt họ nói đi đường gần, kết quả là vòng đường đưa họ đến sở cảnh sát. Ba tôi vừa trông thấy xe cảnh sát ở bên ngoài thì liền gọi lớn, sau đó thì những người trong đó đã đâm ba chết. Quá trình đó đã được chương trình “Tin tức hiện trường” của tỉnh thành năm ấy phát đi phát lại, cùng với lời thuật đẫm nước mắt của viên cảnh sát trực hôm đó, còn có cả vũng máu nhói mắt trên xe và dưới đất.
Sau đó, rất nhiều lãnh đạo đã đến nhà thăm chúng tôi. Hài cốt của ba được đặt trong lăng viên liệt sĩ của thành phố, ba trở thành liệt sĩ. Lúc ấy, tôi không cách nào chấp nhận sự thật này.
Ba tôi mập mạp, góp vốn với bạn bè lái taxi, vì phải thường niên nấu ăn cho tôi và mẹ, nên ba toàn chạy ca đêm, buổi sáng chỉ ngủ một chút rồi thức dậy làm cơm. Tính ba rất ôn hòa, duy chỉ không thể nhìn thấy tôi bị ức hiếp, nếu không ba sẽ giận hơn ai hết. Nhưng ba nhát gan, ngay cả lầu trên lầu dưới có đôi chút xích mích với nhau, ba cũng không muốn tranh chấp để không đắc tội người khác, còn suốt ngày cười hi hi làm người giải hòa, hoàn toàn trái ngược với phong cách lẫm liệt của mẹ. Do đó thật sự rất khó tưởng tượng, có một ngày ba lại trở thành một anh hùng đấu lại với phỉ đồ.
Tin tức ba bị cấp cứu vô hiệu trong bệnh viện truyền đến tai ông nội, ông bị đột phát bệnh tim, nhất thời không hít thở được, từ đó trở thành người thực vật.
Trong cùng một ngày, hai người yêu thương tôi nhất thế giới mãi mãi không thể cười với tôi nữa.
Lúc ấy, bà nội chỉ vào mẹ mà mắng