Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

i hắn làm xong toàn bộ những thao tác này, tôi lại bắt đầu như gà mái bảo vệ gà con, hết mình che chắn cho chiếc máy giặt liên can đến danh dự cả đời của tôi.
“Còn phải chờ ba mươi phút nữa, em có thể tạm thời ra ngoài nghỉ ngơi.” Hắn nói.
Tôi lắp ba lắp bắp nói ra một câu trả lời thê thảm không nỡ nhìn: “Em chưa từng thấy máy giặt ru lô giặt quần áo như thế nào, nên muốn đứng đây nghiên cứu một lúc.”
Khờ thật.
Trước đây Triệu Hiểu Đường đã luôn giáo dục chúng tôi, nhìn thấy những thứ mà mình không biết, thì cho dù trong lòng rất tò mò đi nữa cũng phải làm ra nét mặt khinh thường, như vậy mới khiến người khác cảm thấy mình cao sâu khó hiểu. Rất hiển nhiên, tôi đã không lĩnh ngộ được tinh tủy trong lời dạy của Triệu Hiểu Đường.
Hắn nói: “Tôi ra ngoài mua ít đồ dùng, em có muốn mua gì không?”
Tôi nhanh chóng lắc đầu: “Không cần không cần.” Thầy mau chóng biến mất là được rồi. Giờ đây em không mong gì cả, chỉ muốn phơi xong thứ này và nhanh chóng rời khỏi đây thôi.
Mộ Thừa Hòa không hỏi thêm nữa, cầm lấy chìa khóa rồi thay giày ra cửa.
Một lúc sau, khi tôi làm xong mọi việc thì người này đã trở về rồi. Hắn cầm một túi siêu thị rất to, tay trái còn cầm hai hộp thuốc cảm.
“Em cũng uống thuốc đi, sao tối qua lại ngồi dưới đất mà ngủ.” Hắn đi vào nhà và nói.
Đặt mọi thứ vào tủ lạnh xong, nhìn thấy bánh mì và sữa bò trên bàn còn nguyên, hắn hỏi: “Em vẫn chưa ăn?”
Tôi chau mày nói: “Em không thích ăn bánh mì.”
Không hiểu tại sao, trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Hắn vẫn rất tốt với tôi, nhưng tôi cứ cảm thấy, Mộ Thừa Hòa của buổi sáng và Mộ Thừa Hòa của tối qua có hơi khác nhau. Giống như việc hắn nắm tay tôi đêm qua chỉ là ảo giác, ngay cả việc hắn bị sốt, nghe tôi nói chuyện cũng cảm thấy khó khăn chỉ là giả tưởng. Sau khi trời sáng, tất cả đều như chưa từng xảy ra.
Và rồi, không gian yên tĩnh.
Hai chúng tôi đều không nói gì. Hắn tiếp tục đi ra đi vào thu xếp những thứ vừa mua về. Tôi mang giỏ đựng quần áo đặt trở về phòng tắm, sau đó rửa tay, trở về phòng định lấy túi xách ra về.
Túi xách của tôi để bên cửa sổ, cạnh bên là áo khoác.
Chính trong lúc này, tôi nhìn thấy bên cạnh giỏ xách có một túi gì đó. Đó là vật dùng sinh lý, bao màu hồng, còn là loại dành cho thiếu nữ.
Trong giây phút nhìn thấy nó, một luồng khí nóng hừng hực xông lên đỉnh đầu, tức thì mặt tôi đỏ lên.
Ngượng chết đi được.
Hóa ra hắn đã biết từ sớm rồi, chỉ là không nói ra. Lúc hắn hỏi tôi có muốn mua gì không, nghi chắc là muốn hỏi tôi có cần thứ này không, nhưng tôi lại vì quá nôn nóng mà không hiểu ra hàm ý của hắn.
Tôi chưa từng tưởng tượng, cảnh tượng một người đàn ông độc thân vào siêu thị mua cái này.
Mỗi lần tôi và Bạch Lâm vào siêu thị mua băng vệ sinh đều rất bực bội những bà thím bà dì trong đó, họ không hề thấy phiền mà hỏi bạn cần loại thế nào, có nhiều không, có hay bị lan ra không, rồi cứ thế mà giới thiệu cho chúng tôi loại này loại nọ.
Nhiều năm sau, tôi nhắc lại chuyện này với Mộ Thừa Hòa, hắn rất nghiêm túc mà trả lời rằng: “Anh quên rồi.” Chỉ ba chữ đơn giản thì đã muốn cho qua chuyện.
“Đừng xạo nữa, trí nhớ của anh tốt đến thế mà có thể quên một chuyện khắc cốt ghi tâm như vậy sao? Thứ mà vi tính không nhớ anh còn nhớ được.” Nói kiểu nào tôi cũng không tin, không chịu bỏ qua, bắt hắn phải nhớ lại.
Hắn chỉ đành nói: “Lúc đó anh không có nhìn gì cả, giả vờ như mua thứ khác, sau đó khi đi ngang những cái giá đó, anh lấy đại hai bịch rồi đi.”
“Rồi sau đó?”
“Không có sau đó nữa.” Hắn kiên quyết phủ nhận.
“Không thể nào, rõ ràng lúc nãy anh nói anh lấy hai bịch, nhưng em chỉ nhận được một bịch.”
“Anh nói nhịu.”
“Chẳng lẽ cái còn lại anh đưa cho người phụ nữ khác?”
“Anh làm gì còn người phụ nữ khác nữa.”
“Chắc chắn là có.” Tôi quay mặt đi, không nhìn hắn.
“Tiết Đồng?”
“Đừng gọi em, lòng tự trọng bị tổn thương rồi.”
“Thôi được,” Hắn bất lực đầu hàng, “Anh thừa nhận là có sau đó.”
“Sau đó thế nào?” Tôi cười hi hi quay lại hỏi tiếp.
“Sau đó anh đã về nhà.”
“………”
(2)
Giao thừa vừa qua, thời gian lại bắt đầu ùn ùn lướt chạy, và Lưu Khải đã liên tục xuất hiện. Không phải đích thân ra mặt thì là điện thoại và tin nhắn. Ngày thường tôi là một đứa lớt pha lớt phớt, nhưng lại là loại người không thể nói chứ “No”, do đó mỗi lần Lưu Khải xuất hiện tôi đều nấp vào, hoặc là sẽ tìm lý do từ chối. Tiếc rằng nghị lực của người này thật không phải người bình thường có thể sánh bằng. Tôi lại ngại trực tiếp nói với cậu ấy: chúng ta không hợp nhau, xin cậu giữ khoảng cách với mình. Bởi vì, ngoại trừ hẹn tôi đi ăn, ra ngoài, hỏi thăm tôi có khỏe không, thì cậu ấy không còn bất kỳ biểu hiện nào quá mức nữa. Lỡ như bất cẩn lại biến thành tôi ki bo kẹt xỉ.
Cũng may, tôi có một lý do rất chính đáng — dạy thêm.
Tôi nhận dạy ba học sinh, ngoài Bành Vũ ra, còn có một đứa trẻ lớp ba và một học sinh lớp chín. Mỗi người đều học ba buổi một tuần, hơn nữa trình độ cả ba đều khác nhau, mỗi lần tôi đều phải đọc thêm sách, chuẩn bị