Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
Hắn cười nói: “Đó là vì giường trong ký túc xá có thành chắn.”
Thôi được. Tôi thừa nhận tư thế ngủ của tôi rất xấu, tôi đạp chăn, tôi nằm ngang, tôi chảy nước vãi, nhưng lăn khỏi giường là trường hợp tuyệt đối rất ít khi xảy ra, điều này chứng tỏ phong thủy của chiếc giường của người này không tốt.
Nhưng mà, chuyện như thế này sao lại để cho Mộ Thừa Hòa nhìn thấy cơ chứ.
Nhớ đến chảy nước vãi, tôi nhanh chóng sờ lên khóe miệng. Cũng may, cho dù là có thì chắc cũng khô rồi, huống chi tôi không thích nằm nửa người, nếu không, để lại tội chứng trên gối thì thiệt là thê thảm.
“Nếu như em không ngủ nữa, thì dậy rửa mặt ăn sáng.” Hắn nói xong thì quay trở ra.
Tôi vò đầu, vén chăn ra bò dậy, đi vào phòng vệ sinh. Tôi nhớ tôi ngủ ngoài phòng khách mà, trở về phòng ngủ bằng cách nào? Chẳng lẽ mộng du?
Tôi đi vệ sinh, lúc xả nước, nhìn thấy một màu đỏ, khựng người một cái, sau đó vội vã kiểm tra quần ngủ. Quả nhiên là đã dơ. Trời ạ!
“Em dậy rồi sao? Vậy tôi dọn dẹp giường đấy.” Mộ Thừa Hòa đứng bên ngoài nói.
“Đợi đã!” Tôi hoảng loạn kêu lên.
“Sao?” Bước chân của hắn dường như đã ngừng lại.
Đêm qua sau khi tắm xong, Mộ Thừa Hòa đã lấy đồ ngủ loại dày của hắn cho tôi mặc. Bây giờ quần ngủ bị dơ không nói, theo như kinh nghiệm của tôi, chắc chắn ga giường cũng đã dơ.
Trời ơi!!! Tôi kêu lên ở trong lòng, sau đó lập tức nói với Mộ Thừa Hòa đang đứng ở bên ngoài: “Em còn muốn ngủ thêm lúc nữa.” Nói xong liền phi thẳng ra khỏi phòng tắm chạy vào phòng ngủ, không thèm đoái hoài đến Mộ Thừa Hòa, quay lưng liền khóa cửa lại.
Tôi bò lên giường kiểm tra tội chứng của mình. Chăn không có, nhưng ga giường có! Ga giường của hắn màu nhạt, nhìn vào là thấy ngay dấu tích ở chính giữa chiếc giường rộng rãi.
Sáng sớm ngày mồng một Tết, tôi nhìn nó, hoàn toàn thấu hiểu được thế nào là bi kịch.
Tôi bình tĩnh lại, phương pháp giải quyết chỉ có ba cách.
Thứ nhất: Tôi vứt mình xuống 23 tầng lầu. Nghĩ đến đấy, tôi đánh liều đi tới bên cửa sổ, mở cửa ra, gió lạnh thoắt một cái luồng vào phòng, tôi rùng lên một cái. Tiếp đó tôi nhìn phong cảnh bên dưới tòa lầu, càng run thêm mấy cái.
Bỏ qua, cách tiếp theo.
Thứ hai: Vứt quần áo và ga giường xuống 23 tầng lầu. Nhưng, hắn vào đây nhìn chiếc giường trống trải với tấm chăn, tôi phải giải thích thế nào? Lỡ như bên dưới có người hảo tâm nào đó nhặt được, làm tờ thông báo nhặt được của rơi, lúc đó tôi lại phải làm thế nào? Vẫn không được.
Thứ ba: Nói thật. Tôi muốn khóc mà không có nước mắt, đâu thể nào nói với hắn, thầy ơi, em bị cái đó rồi, đành làm phiền thầy giặt lại quần áo và ga giường vậy.
Mộ Thừa Hòa gõ cửa: “Tiết Đồng?”
“A?!” Tôi hoảng hồn kêu lên một tiếng.
“Không có chuyện gì chứ?”
“Không…. không có gì. Em có thể ngủ thêm một chút nữa không?”
“Vậy em ngủ tiếp đi.”
Cuối cùng thì hắn cũng đi làm việc khác rồi. Tôi ngồi trong phòng, vò đầu bứt tóc. Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây?
Tôi muốn đập đầu vào tường cho xong. Nhưng, mỗi lần cứ tới thời khắc này, tôi sẽ lại bất giác nhớ đến danh ngôn của chủ tịch Mao: Người Trung Quốc chết cũng không sợ, còn sợ khó khăn sao?
Tôi cố ép mình bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ lại, máy giặt của hắn để trong phòng tắm. Thế là, tôi lập tức tháo ga giường ra và thay lại quần jeans của mình.
Nghĩ ngợi một hồi, để tránh hắn nghi ngờ, tôi tháo luôn áo gối ra, cuốn lại thành một cuộn. Đâu đó xong xuôi, tôi ôm đồ ghé tai vào cửa nghe ngóng tiếng động bên ngoài. Trước tiền đề an toàn tuyệt đối, tôi dùng tốc độ của gió xông thẳng vào phòng vệ sinh, mở máy giặt ra, nhét đồ vào, xong hết mới thở phù một hơi.
Nhưng, tiếp theo? Tiếp theo lại xuất hiện một vấn đề rất nghiêm trọng. Loại máy giặt dùng ru lô tự động kiểu này, tôi không mấy biết sử dụng…..
Tôi thử nhấn vào nút có chú thích “Khởi động”, không có phản ứng. Tôi tiếp tục ấn liền đủ thứ nút trên đó, vẫn không có phản ứng. Cho đến khi tôi phát hiện ngay cả đèn chỉ thị cũng không sáng, mới nghi ngờ chắc là do nguồn điện. Liền tiếp theo, tôi tìm thấy được ổ cắm, cắm dây vào.
Một âm thanh nhỏ và ngắn ngủn vang lên, cuối cùng nó cũng hoạt động rồi.
Vừa quay đầu lại tôi phát hiện Mộ Thừa Hòa không biết đã đứng ở trước cửa từ lúc nào, và đang nhìn tôi với vẻ rất hứng thú.
Tôi cười hì hì, “Em sợ thầy sợ dơ, nên đã mang giặt hết tất cả những thứ em sử dụng hôm qua.” Đây là lời giải thích hợp lý nhất mà tôi nghĩ ra.
Không biết hắn tin hay là không tin, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tôi hai giây, rồi đi tới chỗ tôi đứng. Tôi vội vàng đứng chặn trước máy giặt.
Hắn rẽ qua bên cạnh định bước qua chỗ tôi không che chắn.
Tôi lại chặn qua bên đó.
Hắn nhìn tôi, dừng lại, không động đậy nữa.
Tôi bị ánh nhìn này làm cho chột dạ, bèn run rẩy hỏi: “Thầy, thầy muốn làm gì?”
Hắn chỉ về chiếc thùng nhỏ màu xanh đặt trên kệ tủ phía bên trên máy giặt, hỏi: “Tôi lấy bột giặt, em đã cho bột giặt vào chưa?”
“….. dạ chưa.”
Hắn mở cái ngăn nhỏ phía trên góc phải của máy giặt ra, cho vào đó hai muỗng bột giặt, rồi đóng lại. Đợ