XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.

ra ăn cơm. Trong quán mì Lan Châu, tôi kể lại chuyện của Ưu Ưu bằng giọng nói rất lớn. Địa điểm tôi chọn quả là chính xác, rất nhiều người, đâu đâu cũng là mùi dầu mùi khói, bàn ăn cũng nhờn nhợt, hơn nữa buôn bán rất đắt khách, có khi còn không thể không ngồi chung bàn với những người không quen biết. Trong tình huống đó, nam nữ với nhau là không thể nào có cơ hội bồi dưỡng tình cảm.
Lưu Khải nghe xong thì đặt đũa xuống nói: “Tiết Đồng.”
“Hmm?” Tôi không ngẩng đầu lên, chỉ lo tự mình ăn mì, còn phát ra âm thanh “soẹt soạt” không một chút thục nữ.
“Mình từng thấy bạn đàn tì bà.”
“Hồi nào?” Tôi bồn chồn.
“Tháng 10 năm ngoái, học viện bên cậu tổ chức lễ đón tân sinh viên, cậu mặc sườn sám màu hồng phấn, ngồi trên sân khấu, đại diện khoa đàn bài ‘Tuyết trắng mùa xuân’.”
Tôi rút khăn giấy ra lau miệng, “Lần đó à, đừng nhắc nữa. Vốn dĩ là hoa khôi của khoa đại diện lên múa điệu Triều Tiên, nhưng tự nhiên bạn ấy lại cãi nhau với chủ tịch rồi nói không biểu diễn nữa. Sau đó họ mới bắt mình lên thế cho đủ số, đi mượn từ đâu đó bộ sườn sám và nhạc cụ, và kết quả là mình đàn được một nửa thì quên mất đoạn hai, đành mặt dày ngồi đàn lại đoạn một thêm lần nữa, xong thì liền rút quân xuống khán đài.” Chuyện này, đến nay nhớ lại vẫn còn là ác mộng cuộc đời.
Con người của tôi có một thói quen tốt, chính là việc tôi không thích thì sẽ đuổi nó ra khỏi não, không suy nghĩ đến nó, một thời gian sau là tôi thật sự có thể lãng quên.
Qua một lúc, tôi nhớ ra gì đó, quay sang nói với Lưu Khải: “Mà nè, đó là lễ đón tân sinh viên của học viện bên mình. Cậu ở bên học viện tự nhiên sao lại có mặt ở đó?”
Lưu Khải cười hi hi, nói ngượng ngạo: “Đi chung với tụi bạn, muốn ngắm mỹ nữ.”
Tôi vỗ vai người anh em của mình, “Không có gì phải ngượng ngạo đâu. Mình cũng thích nhìn mỹ nữ, lần sau đi xem chung.” Sau đó tôi bắt đầu liệt kê ra khu vực nào có nhiều cô gái xinh đẹp nhất. Cuối cùng biến thành tôi ngồi nghiên cứu và so sánh, rốt cuộc là con gái khoa nào chất lượng hơn, và đẹp cả trong lẫn ngoài.
Nghe tôi nói huyên thuyên những chuyện này, nét mặt của Lưu Khải có hơi kỳ lạ, cậu ấy nói: “Thật ra, cho dù người khác có đẹp cách mấy, ở trong lòng mình cũng không bằng một người.”
“Đương nhiên rồi!” Tôi tiếp lời, “Thông thường trong lòng con trai, người phụ nữ đẹp nhất và vĩ đại nhất không ai ngoài mẹ mình.”
Tôi nói xong câu nói đầy triết lý này, cảm thấy rất tự hào, sau đó cầm tô lên, húp nước lèo. Lúc ngước lên nhìn Lưu Khải, cảm thấy nét mặt của cậu ấy càng thêm quái dị.
(3)
Tuần thứ hai, lại là giờ dạy Ưu Ưu. Tôi giảng được một nửa thì nó đã ngủ mất. Nhìn nét mặt mệt mỏi của cô bé, tôi đặt sách xuống, muốn gọi nó dậy, nhưng tay chỉ mới giơ ra thì đã rút lại.
Tôi cũng chóng cằm lên bàn, ngồi nhìn bức tường nghĩ vẩn vơ một mình, được một lúc thì lấy quyển nhật ký màu xanh lá cây từ trong giỏ xách ra.
“Thứ năm, ngày 14 tháng 2. Tuyết đã nhỏ dần.
Hôm nay là ngày lễ tình nhân, bên ngoài phất phơ vài hạt bông tuyết, rất lãng mạn.
Sáng nay đến nhà dạy Bành Vũ, bữa trưa được giải quyết vội vàng với một phần sủi cảo ngoài đường, sau đó đi dạo trong công ty bách hóa ở gần nhà Ưu Ưu.
Một lễ tình nhân thật vô vị, nhưng cũng rất phong phú.
Khi rãnh rỗi sẽ lại tự hỏi mình, Mộ Thừa Hòa đang làm gì nhỉ? Có nhớ hôm nay là ngày lễ tình nhân không?
Tôi rất muốn liên lạc với hắn, cho dù là gọi điện hay nhắn tin cũng được, nhưng mặt khác tôi lại sợ hãi. Trong một ngày đặc biệt như thế, bất kỳ cử động nào của tôi cũng sẽ khiến hắn cảm thấy gì đó chăng?!
Buổi trưa lúc đi vào khu vực quần áo dành cho nam, nhìn thấy chiếc áo măng tô màu nâu sẫm khoác trên ma-nơ-canh, trên cổ còn quấn một chiếc khăn choàng ca-rô, tôi tự nhiên dừng bước, không khống chế được suy nghĩ của mình, đứng tưởng tượng Mộ Thừa Hòa mặc nó sẽ như thế nào.
Tuy hắn không hề thuộc về tôi, nhưng tự mình suy nghĩ như thế cũng vui lắm.
Thầy Mộ, lễ tình nhân vui vẻ. ^^ “
Từ nhỏ tôi đã có thói quen viết nhật ký. Lúc tôi còn nhỏ, mẹ chưa làm ngục cảnh, mà là giáo viên dạy văn dưới tỉnh, mẹ vô cùng nghiêm khắc với tôi. Đến giờ nghỉ trưa, nếu tôi không ngủ thì nhất định phải viết nhật ký. Bởi thế, mười mấy năm sau đó tôi đã hình thành thói quen này, cứ năm ba ngày, dẫu cho chỉ có một hai câu, tôi cũng phải viết lại mới cảm thấy an lòng.
Tôi thu dọn xong mọi thứ thì cầm túi xách lên ra khỏi phòng. Mẹ của Ưu Ưu đang ngồi thêu ngoài phòng khách, thấy tôi cầm túi xách đi ra, có hơi ngạc nhiên, rồi nhìn đồng hồ, hỏi một cách nóng vội: “Đến giờ rồi sao?”
Giọng của bà ấy hơi cao, có thể thấy được cảm xúc trong lòng bà.
Tôi giải thích: “Có lẽ Ưu Ưu hơi mệt, giảng bài như thế cũng không có hiệu quả, lần sau cháu sẽ bù lại, hôm nay không tính.”
Bà ấy khựng người, gật đầu, có hơi ngượng. Tôi cảm thấy lời nói của mình dường như có hơi quá đáng, hàn thuyên với bà vài câu xong vội vàng rời khỏi.
Chớp mắt thời tiết đã ôn hòa trở lại, chúng tôi cũng đã khai giảng được vài tuần. Tiết học tiếng Nga vẫn do Trần Đình dạy, điểm thi h